Cái bắn nhanh ra ngoài kia là một khẩu phi đao dùng Hắc tuỷ toản luyện chế, phi đao này độn tốc cực nhanh, xem như pháp bảo tốt nhất của Hàn Lập.
Bên này vừa mới thả ra, bên kia đã hung hăng đánh lên trên phong cầu.
Phảng phất như một cái chảo nóng để vào một bát nước lạnh! Lưỡi phi đao chợt loé lên rồi trực tiếp nhập vào trong đó, phong cầu chợt sống lại, lốc xoáy màu đen bên trong rung lên mãnh liệt, đồng thời phát ra tiếng động "ầm ầm", mặt hình cầu cũng bắt đầu lồi lõm không quy tắc, linh áp hỗn loạn đáng sợ gần đó giống như núi lửa sắp bùng nổ, hết sức căng thẳng.
Một màn này làm cho tiếng cười to đắc ý của hắc giáp nữ tử ngừng lại. Mà nữ tử tóc bạc sau khi hơi cân nhắc rồi lại nhớ ra cái gì đó, trong đôi mắt đẹp hiện ra sự vui vẻ, nhẹ nhàng thở ra.
" Không có khả năng, chỉ là một thanh phi đao làm sao có thể quấy nhiễu Hắc Phong kỳ?" Nữ tử toàn thân một màu đen thốt lên với vẻ không tin. Nhưng chính mắt thấy phong cầu trên đầu sắp bị nổ tung, lúc này không một chút chần chừ mà nâng hai tay bấm niệm thần chú, lại hướng quang cầu màu đen trên tay mình nhẹ nhàng điểm một cái.
Một đạo pháp quyết màu xám không bắt mắt bắn vào trong đó.
Một tiếng "Phốc xuy" vang lên, quang cầu thoáng run lên, rồi lập tức rung lên phun từ bên trong một cây trụ có ánh sáng màu đen, chợt loé lên lập tức nhập vào trong phong cầu trên không trung, vốn đang rung động mạnh bỗng nhiên phong cầu yên tĩnh lại.
Sắc mặt Hàn Lập trầm xuống, nhân hình Khôi Lỗi cùng lúc thúc giục pháp quyết, phi đao Hắc Tuỷ Toản đang nhập vào trong phong cầu, bắt đầu điên cuồng phát triển hình thể, hắc quang chớp động,tại trong phong cầu nổi lên một trận va chạm loạn xa không đầu không đuôi, phong cầu vừa mới an tĩnh lại trở nên bất ổn.
"Ngươi muốn chết!"Hắc giáp nữ tử thấy vậy, tự nhiên nổi giận cực kỳ, không chút nghĩ ngợi rất hướng đúng ngay chỗ Hàn Lập trảo một cái vào hư không, một linh áp cỗ cực kỳ khổng lồ trong nháy mắt phủ xuống đầu Hàn Lập.
Hàn Lập rùng mình, khi đang muốn thi triển phép thuật tránh né, thì Linh Lung vốn đang lơ lửng trên tế đàn đã sớm ra tay trước một bước.
Nàng này hướng chỗ Hàn Lập đứng nhẹ nhàng vỗ một cái.
"Oanh" một tiếng, một cái ma trảo màu đen cùng một cái bàn tay màu trắng cùng đánh tới một chỗ, nổ tung ra trên không trung, lập tức mấy đạo hắc mang và bạch quang xoắn vào nhau, phát ra những tiếng "xuy xuy" xe gió.
"Có ta ở đây, ngươi cho là có thể dễ dàng giết hắn sao?" Nữ tử tóc bạc phát ra một tiếng cười khẽ, một đôi mắt sáng như sao nhìn chằm chằm nữ tử giáp đen không chớp mắt nói.
Hắc giáp nữ tử mặt trầm như nước, yên lặng không nói gì cả.
Nàng biết rõ rằng mặc dù nữ tử tóc bạc không có thân thể, lúc trước còn bị thần niệm bản thể của mình đánh một kích làm bị thương không nhẹ. Nhưng nếu thật sự muốn đánh bại tên đại địch này, không có tốn hơn nửa khắc thời gian, tuyệt không dễ dàng thành công.
"Vốn dĩ muốn đợi thêm chốc lát nữa, nắm chắc thêm được vài phần, nhưng xem ra không thể chờ đợi được nữa." Hắc giáp nữ tử liếc mắt một cái nhìn đại phong cầu tựa hồ tùy thời đều có thể mất khống chế trên không trung, hít một hơi thật sâu, thì thào lẩm bẩm hai câu, bỗng nhiên thân hình nhoáng lên một cái, thân thể lại giống như làn khói nhẹ theo gió tản đi xa, biến mất không thấy bóng dáng.