Linh cầm trong tay một cây búa lớn màu bạc, trên mặt búa hiện lên hư ảnh một con hổ quái, từ miệng phun ra hoàng khí miển cưỡng ngăn cản được hắc khí. Mà bên kia Lâm Ngân Bình cùng với gã thanh niên họ Từ phụ thân linh tê khổng tước ở cùng một chỗ, xung quanh linh quang ngũ sắc bao phủ, tạm thời cũng bảo vệ được bản thân.
Hàn Lập chỉ nhìn đảo qua những người này, rồi nhíu mày ngước lên trời nhìn Bát Linh Xích và Hắc Phong Kỳ.
Hai kiện linh bảo này, một cái đang bị ma hóa, cái còn lại là vật vô chủ, đều không thể phát huy được hết uy lực vốn có. Bởi vì vậy mà giữa bầu trời tràn ngập hắc phong, ngân văn phiêu động; Đại Ngân Liên cùng với Ô Mãng Giao Long, hai người đang đánh ngang tay nhau
Mà hai kiện linh bảo đang ở cao trên trời như thế gây ra chú ý, cho dù Han Lập trong lòng có tâm tư gì đi nữa, cũng chỉ là mơ tưởng hảo huyền. Không nói đến hóa thân cự lang của Cổ Ma Thánh Tổ, những người khác cũng sẽ không ngồi không mà xem hắn lấy đi linh bảo
Từ lúc Cổ Ma Thánh Tổ thoát ra ngoài, thần thông phát ra không phải là hắn có thể đối phó được.Hàn Lập đã muốn viễn độn đi, nhanh chóng rời khỏi chỗ hỗn loạn này. Nhưng chỗ này đều toàn là không gian phong bế; trong chốc lát, không thể nào tìm được lối thoát
Hàn Lập chỉ có thể kiên trì, hết sức tránh cho bản thân mình không bị cuốn vào trong cuộc đại chiến này mà thôi.
Cho nên Hàn Lập thấy Ích Tà Lôi có thể đối phó với ma khí đen thui dị dạng vẫn còn rất hiệu quả. Nhưng cũng chỉ dùng để bảo vệ bản thân mà thôi, tuyệt không phát ra lực lượng mạnh nhất, ngu ngu ngốc ngốc mà xông lên phía trước, ra vẻ anh hùng.
Nếu như làm cho Cổ Ma Thánh Tổ chú ý đến, chăm chăm làm thịt hắn, chẳng phải là toi đời sao.
Hơn nữa, gã Cổ Ma Thánh Tổ này đúng là thoát vây mà ra, cũng là chuyện không may của Tu Tiên Giới Đại Tấn. Hắn cũng không có ý nghĩ muốn thay Đại Tấn Tu Tiên Giả nhận lấy mối nguy hiểm này.
Hàn Lập âm thầm suy nghĩ trong lòng, thần niệm lặng lẽ phóng ra, hướng về giữa tế đàn để tìm kiếm.
Kết quả không ngờ được. Thần niệm vừa đảo qua bên mặt ngoài tế đàn, đã bị một cổ cấm chế không biết tên bắn ngược trở lại, không cách nào đi sâu vào bên trong tế đàn.
Hàn Lập trong lòng thở dài, thần thức chủ động hướng về phía dưới tế đàn đảo qua, không khỏi cảm thấy thấy nao nao.
Sâu xuống phía dưới tế đàn hơn trăm trượng dưới dất, hắn lại cảm ứng có một cái kim cầu dưới đó, thì ra đó chính là đám Phệ Kim Trùng mà hắn đã thả ra lúc trước.
Những con linh trùng này cuối cùng cũng đã tới tầng thứ chín rồi.
Lúc trước khi hắn thả linh trùng ra, chủ yếu dùng để tìm kiếm vách ngăn cách không gian của tầng thứ tám, nhìn xem có thể hay không tìm ra điểm yếu để lợi dụng. Nhưng bởi vì sự xuất hiện của hắc sắc truyền tống trận mà không còn liên lạc với đám linh trùng được nữa. Hiện tại xem ra dường như chúng trong giây lát rơi vào vết vỡ của không gian, rồi bị đưa đến tầng thứ chin
Mà bởi vì lúc ban đầu đám Phệ Kim Trùng bị vây khốn ở tầng thứ tám dưới lòng đất bị đưa đi, thế nên liền im lặng rơi vào tầng thứ chín ở dưới mặt đấtcủa tế đàn. Cho nên chẳng có một ai phát hiện ra chúng.