Nghe thấy lời của Huyền Thanh Tử, Lâm Ngân Bình liếc nhìn Linh Tê khổng tước một cái, lại suy nghĩ, trên mặt hiện lên một tia do dự.
Nhưng vào lúc này, đầu Linh Tê khổng tước chợt lóe lên. Khuôn mặt Từ thanh niên lại một lần nữa biến ảo hiện ra, đứng tại nơi làm cho vị văn sĩ cùng lão ma giật mình trước sau cười khổ một tiếng, sau đó nói rằng:
"Hai vị đạo hữu không cần tìm tại hạ. Thân thể ta hiện tại đã bị hủy. Hôm nay chỉ còn lại nguyên thần trên người linh cầm mà thôi."
"Làm sao có thể như vậy. Từ huynh là tu sĩ hậu kỳ, thân thể sao lại dễ dàng bị hủy được? Lẽ nào cổ ma thánh tổ đã thoát khỏi trấn áp của nơi này." Huyền Thanh Tử kinh hãi, sắc mặt biến đổi không ngừng.
" Nghe lời nói của đạo hữu. Trấn ma tháp này lúc trước có ma vật gì đó ư." Từ thanh niên sắc mặt âm trầm xuống.
"Từ đạo hữu không sai đâu. Trước kia bần đạo cũng đã biết. Là sau khi nhận được tin tức của sư môn, đối với tình hình nơi này có chút hiểu biết. Chuyện thánh tổ là việc rất lớn, mong rằng đạo hữu cho hai người bọn ta giải thích một chút." Sau khi Huyền Thanh Tử thở dài một tiếng, liền hàm hồ nói.
Tính thanh niên trong lòng tin lời nói đó. Nhưng hiện tại bản thân mình đã là nguyên anh chi than,cũng không tốt đến mức để có thể truy vấn cái gì khác nữa. Lúc này thở dài mà trà trả lời:
"Cổ ma thánh tổ kia đích thực đã thoát khỏi vây khốn mà đi. Bất quá thân thể ta cũng không phải cổ ma hủy. Mà là do vạn yêu cốc thi hùng ám toán."
"Vạn yêu cốc? Không có khả năng. Bần đạo vẫn thủ ở bên ngoài. Hùng sư như thế nào lại đi vào được. Chẳng lẽ chúng tiến vào núi trước chúng ta." Huyền Thanh Tử sửng sốt, nhưng lập tức liền nghĩ đến khả năng có thể xảy ra.
"Không sai. Đầu hùng kia không chỉ tiến vào núi sớm hơn các ngươi một bước, hơn nữa không biết sử dụng loại bí thuật nào mà lại biến thành hình dáng của một gã tu hành. Không lộ ra một chút thi khí nào cả. Nếu không Từ mỗ sao bị ám toán được." Từ thanh niên chợt nghĩ đến việc bị huyết nhận thôn phệ.
Lòng vẫn chưa thoát khỏi cơn đau đó.
"Nếu như thi hùng kia ra tay ám toán đạo hữu, thì khả năng này rất lớn. Cốc chủ vạn yêu cốc sở hữu một viên dị bảo "Mê hình châu". Có người nói rằng khi nuốt viên châu này vào không những có khả năng biến ảo hình dáng tướng mạo tùy ý. Hơn nữa còn có thể che lấp đi yêu khí hay thi khí thay bằng linh khí . Tu sĩ bình thường căn bản không có cách nào phát hiện ra. Ngay cả khi ta có Diệu Âm bảo kính cũng không có năng lực bài trừ loại báo pháp thần thông đó. Thất diệu chân nhân nhướng mày nói. "Điều ngươi vừa nói lúc nãy, ta đã có nghĩ tới. Vạn yêu cốc đích xác có dị bảo đó. Bất quá nghe nói khi ăn hạt châu tử này vào pháp lực sẽ bị hạn chế rất lớn nếu không nó sẽ mất đi. Thi hùng khi đánh lén Từ huynh thì hẳn đã hiện nguyên hình." Huyền Thanh lão đạo cũng đã lên tiếng. "Hai vị đạo hữu nói rất đúng. Đích xác sau khi thi hùng kia đánh lén ta. Lập tức liền hiện ra luyện thi thân phân." Từ Tính thanh niên trên mặt đầy vẻ oán hận. "Đạo hữu mặc dù bị thi hùng tập kích nhưng vẫn có thể xuất ra nguyên anh, cũng coi như trong cái rủi có cái may vậy. Hơn nữa đạo hữu còn chưa từng đoạt xá, chỉ cần trở về tìm cho được thân thể thích hợp, khổ tu lại hơn trăm năm. Như thế tu vi mới có thể khôi phục lại như ban đầu." Trung niên văn sĩ liếc mắt nhìn Linh Tê khổng tước đánh giá, tuy vậy cũng không nhìn ra gì cả, mỉm cười nói. "Thất Diệu huynh nhãn quan thật sáng suốt. Hiện tại tuy rằng có thể nương nhờ trong cơ thể phụ cầm tạm thời nhưng không hẳn là phương pháp lâu dài về sau, theo tại hạ việc tìm một thân thể thích hợp vẫn là một cách tốt nhất." Từ thanh niên khẽ thở dài trả lời. Trung niên văn sĩ nghe xong những lời này, cũng không nói gì nữa, ánh mắt xoay chuyển rơi trên người Khuê Linh, mặt bất chợt hiện lên một tia ngưng trọng. "Vị đạo hữu này trông rất lạ mặt, chẳng biết nên xưng hô như thế nào?" Thất Diệu chân nhân chậm rãi hỏi. Lão đạo bên cạnh mắt đồng thời chớp động một hồi, tỉ mỉ đánh giá sửu phụ (người phụ nữa xấu xí). Dù sao Khuê Linh cũng chỉ có tu vi của thập cấp yêu thú, cơ bản không có cách nào dấu được hai vị đại tu sĩ cùng cấp độ. Sửu phụ trên mặt không có một chút biểu tình. Nhưng Hàn Lập lại mở miệng cười cợt. "Vị này là Khuê Linh đạo hữu, cũng giống với Hàn mỗ, vì khuấy động cấm chế nên bị chuyển tới núi này." "Khuấy động cấm chế nên bị đẩy tới đây. Đây là chuyện phi thường rất hiếm gặp. Chẳng hay tông môn tu sĩ của Hàn đạo hữu ra sao. Bần đạo tựa hồ chưa từng gặp qua đạo hữu." Huyền Thanh Tử gặp sửu phụ thì không nói một lời, một hồi trông thấy hình dạng của Hàn Lập, trong Mắt liền hiện lên một tia kinh ngạc. Ban đầu đối với Hàn Lập không chút để ý giờ đã thay đổi. Hàn Lập mỉm cười trả lời. "Hàn mỗ chỉ là một tán tu. Đạo hữu không biết cũng không có gì là lạ. Chẳng qua có thể cùng ở một chỗ với Thất Diệu chân nhân, thân Phận đạo huynh cũng không phải nhỏ. Tại hạ mạo muội muốn hỏi một chuyện. Hai vị đạo hữu làm sao có thể tiến nhập vào tầng thứ tám. Theo ta biết. truyện động trận bên kia đích thực là không ai có khả năng kích chuyển được." Hàn Lập chưa từng gặp qua Huyền Thanh Tử. Nhưng nghe những lời bọn họ vừa nói xong, mơ hồ biết được đối phương có mười người là thập đại tông môn trưởng lão, tự nhiên xốc lại tinh thần mà đối đạp. "Bần đạo thực sự là hồ đồ. Còn chưa tự giới thiệu mình trước. Lão đạo là Huyền Thanh Tử của Thái Nhất môn. Về phần làm sao vào được, cơ bản hai người chúng ta vẫn chưa dùng cái truyện tống trận gì đó, mà là dùng Phá Giới phù của Thái Nhất môn chúng ta, phá vỡ chướng bích của tầng thứ tám, mạnh mẽ tiến vào." Huyền Thanh Tử không thèm để ý mà nói. "Phá giới phù? Loại phù có thể phá vỡ chướng bích không gian." Hàn Lập vừa nghe tên này liền ngẩn ra, trên mặt lập tức hiện ra vẻ hoài nghi không ngớt. "Chỉ dựa vào phù đương nhiên không thành. Còn phải phối hợp với bí thuật bản môn Thiên A thần kiếm. Bất quá bần đạo không nghĩ tới, không ngờ vừa mới tiến vào đã bị nhốt trong một không gian khác. Lão đạo quay đầu nhìn thoáng qua, không gian bị Hắc phong kỳ cấm chế,, tấm tắc cười nói.