Đồng thời, bạch bào nho sinh vừa bị bức phải xuất hiện, cũng từ xa chém xuống một đạo hắc hồng đao quang nhanh như ánh chớp, nhưng đại đầu quái nhân cũng nhanh không kém, đem cự kiếm cùng ngân phi xoa ngăn cản hắc hồng quang mang yêu dị đó lại.
Quái nhân thân hình nhoáng lên một cái, nhân cơ hội đó liền lùi lại, thoát ra phạm vi trảm của cự đạo.
"Thất thúc, ngươi muốn chạy trốn đi nơi nào? Hắc Huyết Nhận chính là truyền thừa chi bảo của Diệp gia, cũng là pháp khí xử trí những kẻ phản nghịch của bổn tộc. Nếu ngươi đã cùng Cổ Ma thánh tổ cấu kết, đem Diệp gia vứt bỏ sau lưng, đừng trách con cháu không khách khí. Kiện Bát Linh Xích này là vật Diệp gia nhất định phải lấy. Nếu muốn đưa vật ấy cho yêu ma kia, trước hết đem mạng của mình đến lấy đi" Bạch bào nho sinh không để ý đến phía ngực bị thương, quát với đại đầu quái nhân ở phía xa.
Nghe được những lời ấy của nho sinh, gương mặt quái nhân chợt trắng chợt hồng, nhưng lập tức cười lạnh một tiếng, lộ ra vẻ chẳng hề để ý, chẳng hề có ý biện minh.
Nhìn biểu tình bất cần của cự đầu quái nhân, trên mặt bạch bào nho sinh chợt sát khí đằng, hai hàng lông mày dựng thẳng đứng lên, cả người trở nên hung ác dị thường, so với hình tượng nho nhã lúc trước như khác nhau một trời một vực.
Hắc bào nữ tử lúc trước một kích không đánh chết nho sinh, cũng có chút ngoài ý muốn. Giờ phút này nhìn nho sinh lộ ra cỗ hung sát chi khí liền nhướng mày, không nói một lời hư không kích một trảo.
Động tác nhẹ nhàng thong thả, nhưng lập tức "tư lạp" một tiếng xé gió truyền ra.
Năm đạo mũi nhọn trong suốt, mỗi đạo lớn chừng nửa xích, từ trên tay bắn ra, loé lên lướt đến trước mặt nho sinh, tốc độ cực nhanh giống như thuấn di.
Đồng tử bạch bào nho sinh chợt đứng lại, nhưng kỳ quái là hắn không có vẻ gì là định tránh né. Miệng hé ra, phun ra một kiện hoả hồng pháp bảo hình tròn, quay tròn rất nhanh đem thân hình bao phủ bên trong.
Nhưng năm đạo mũi nhọn lần này không thể đánh lên được pháp bảo bởi một bàn tay màu trắng to lớn chợt xuất hiện trước người bạch bào nho sinh, dùng thế thế sét đánh không kịp bưng tai, quơ một cái đã đem lợi mang (mũi nhọn) nắm gọn tróng tay. Năm ngón tay hơi dùng sức đã đem các mũi nhọn trong suốt đó làm biến mất.
Hắc bào nữ tử nhìn thấy cảnh này, ánh mắt chớp động lộ vẻ mặt ngưng trọng.
Lúc này, trong cung điện truyền đến tiếng cười lanh của Lung Mộng "Nguyên Sát, ngươi có thể sử dụng nhân loại đoạt bảo cho ngươi cũng như cùng tu sĩ nhân loại liên thủ. Nhưng đừng nghĩ có thể dễ dàng phá vỡ cấm chế của Bát linh Xích. Bản thân ta cũng nhìn ra được, sau nhiều năm bị trấn áp như vậy, cho dù ngươi năm đó ma công tung hoành nhân giới, nhưng đối mặt với phật tông linh bảo cũng chỉ có thể tri triển vài phần công lực. Thậm chí nếu ngươi có thể may mắn phá vỡ cấm chê của Bát Linh Xích, vây không thoả thuận của ngươi với bản Phi, mượn ngoại lực hấp thụ một ít ma khí để lại có thể một lần nữa phân ra".