Lúc này, tâm trí Cổ Ma đang bị sự xuất hiện của Hàn Lập ở phía sau thu hút, khi đạo phi đao xuất hiện trở lại, thì phản ứng của hắn so với lần trước chậm hơn nhiều.
Tốc độ của phi đao này thật vô cùng quỷ dị, đến khi Cổ Ma mặt biến sắc, muốn tránh đi thì đã quá muộn.
Một màn lặp lại, lại là ở trên cổ của Cổ Ma, một đường máu xuất hiện, đầu của Cổ Ma phút chốc rơi từ trên thân xuống.
Hàn Lập thấy thế trong lòng vô cùng mừng rỡ. Nhưng không chờ hắn kịp nở một nụ cười, thân thể không đầu của Cổ Ma hai tay vẫn cầm chặt song đao, vẫn không ngả xuống, ngược lại còn vung song đao lên, rồi hóa thành hai luồng hắc mang bắn nhanh về phía Hàn Lập, mang theo cuồng phong dữ dội, ma thể không đầu hóa thành một cỗ ma khí đậm đặc điên cuồng tỏa ra.
Hàn Lập tuy cả kinh nhưng không vì thế mà lùi bước để con mồi có cơ hội trốn thoát. Không chần chừ, hai tay nhanh chóng kết thành pháp quyết, một con tử sắc hỏa giao nhanh chóng xuất hiện rồi bùng phát.
Tử sắc hỏa diễm nhanh chóng lan ra hơn mười trượng xung quanh, tựa như mưa bay đầy trời.
Mà hơn mười thanh kim sắc tiểu kiếm đan xen mật thiết vào nhau đồng thời chế trụ hai thanh hắc nhận rồi khiến chúng tiêu tán đi. Ngay sau đó lưới kiếm tản ra, từng đạo kim sắc điện hồ bắn ra dệt thành một kim võng thật lớn mang theo tử diễm (lửa tím) chụp xuống bên dưới.
"Xoẹt" Một tiếng động lớn vang lên!
Hơn một nửa ma khí vừa chạy được chưa xa đã bị một khối băng màu tím chặn lại, rồi nhanh chóng khiến cho ma khí bị phong hóa đóng băng lại. Còn số hắc khí còn lại đụng phải một lưới điện vàng rực rỡ ở phía trên, một tiếng sét vang lên, khiến cho hắc khí liền bị tiêu tán.
Hàn Lập thấy vậy, nhưng hai tay vẫn không hề buông lơi, miệng nhẹ thốt lên một chữ "Bạo".
Kim võng kia liền tan ra, rồi lại tụ thành một luồng hồ quang rực rỡ giáng xuống tảng băng màu tím kia. Nhất thời cả tảng băng đều tan ra ra thành nước.
Mà hắc khí đang ẩn tàng vô số ma tinh trong băng kia cũng bị đánh cho tan tác, không còn gì.
Tất cả những kiện bảo vật trong ma khí cũng đồng loạt rơi xuống.
Hàn Lập vừa thấy hai kiện (bảo vật) đang bị hắc ti bao bọc lại, thì hai mắt sáng ngời lên.
Hai đạo kim hồ lập tức từ trên ngón tay hắn bắn ra, lập tức khiến cho hắc ti tan thành mây khói.
Bên trong thì ra là hai thanh tiểu kiếm màu vàng, nhưng bề mặt có chút ảm đạm, tựa như linh tính bị hao tổn đi không ít.
Đó chính là hai thanh "Thanh Trúc Phong Vân Kiếm" mà Hàn Lập đánh mất năm xưa.
Hàn Lập trong lòng mừng rỡ, vội vàng vận dụng thần niệm thúc dục, hai thanh phi kiếm lập tức cử động rồi nhanh chóng bay vào tay hắn.
Vấn đề khiến cho lòng Hàn Lập nặng trĩu bấy lâu nay, rốt cuộc cũng đã được giải quyết phân nửa.
Hoàn hảo là hai thanh phi kiếm này tuy bị Cổ Ma phong ấn nhiều năm nhưng linh tính vẫn chưa bị mất đi hoàn toàn, chỉ cần dụng tâm tế luyện một phen, là đã có thể khôi phục lại như ban đầu.
Cùng lúc này, tại chỗ thanh niên họ Từ cùng Ngân Xí Dạ Xoa, đám người này đang há hốc ra như không tin vào việc xảy ra trước mắt, Hàn Lập đánh cho Cổ Ma bị thương, rồi dễ dàng tiêu diệt hắn, khiến cho Cổ Ma kia cả nguyên thần cũng không thể đào thoát được. Hai kẻ này thoáng nhìn nhau, từ trong ánh mắt đối phương như thấy được một vài tia sợ hãi.