Song đao dưới sự điều khiển của ma thủ rung lên, trong phút chốc hóa thành vô số bàn tay mang Đại Hắc Nguyệt Nha xé gió chém đến.
Nhưng yêu ma này lại bỏ qua các tu sĩ khác, chỉ tập trung vào một đối thủ là Hàn Lập, dường như là định truy đuổi đến cùng, quyết không để hắn sống sót.
Điều này cũng khó trách, trong những người này thì chỉ có Hàn Lập cùng Thiên Lan Thánh Nữ tu vị thấp nhất; mà Lâm Ngân Bình thì lại ở cùng một chỗ với thanh niên họ Từ kia trên không trung. Không cần suy nghĩ nhiều, kẻ thân cô thế cô như Hàn Lập lại là đối tượng tốt nhất để đánh.
Đương nhiên đó cũng bởi vì Cổ Ma này không phải là ma hồn năm xưa. Nó chưa từng cùng Hàn Lập giao thủ qua, nếu không tuyệt sẽ không làm loại chuyện khiến bản thân sau này phải hối hận.
Mắt thấy Cổ Ma khí thế ào ạt xông tới nhưng trên mặt Hàn Lập không hề lộ vẻ kinh sợ, ngược lại tay áo bào rung lên, một mặt ngân sắc tiểu thuẫn bắn ra, trong nháy mắt hóa thành cự thuẫn chắn trước người.
Hắn đưa mắt nhìn Cổ Ma một cái rồi khẽ thở dài.
Phía xa xa, Cổ Ma thấy biểu tình của Hàn Lập như thế không khỏi ngẩn người ra, nhưng lập tức cảm thấy dưới chân truyền đến một tia linh áp khác thường.
Chưa chờ nó kịp nhìn xuống thì "Phốc xuy" một tiếng, sau lưng hắn mấy trượng, một bóng người được bao phủ bởi hoàng quang dày đặc liền trồi lên một cách quỷ dị.
Người này khẽ quát một tiếng, hai tay cầm ngân sắc cự phủ vung lên. Cự phủ mang theo một cỗ ác phong hung hãn chém xuống.
Thì ra là sửu phụ Khuê Linh nãy giờ vẫn lặng lẽ ẩn nấp dưới chân Hàn Lập, với tu vị đáng sợ của thập cấp yêu thú, hơn nữa lại súc thế chờ đơi đánh ra một kích toàn lực thì đòn này không thể xem thường.
Phủ nhận (lưỡi búa) tuy chưa hạ xuống nhưng phủ lại mang theo uy áp đáng sợ khiến cho mặt đất phụ cận bị chấn động vang lên tiếng nổ lớn, rồi bỗng nhiên sụp đổ lộ ra những khe nứt sâu.
Sắc mặt Cổ Ma vẫn không đổi, không hướng công kích về phía Hàn Lập nữa, ma thân hình nhoáng lên một cái đã quỷ dị hiện ra ở chỗ khác. Đồng thời song đao trong tay giao nhau đồng loạt chém về phía trước.
Hắc mang cuồn cuộn (bạo trướng). Hai ánh đao to lớn bắn ra, đánh vào trên thân ngân phủ.
Hắc ngân lưỡng sắc quang mang quỷ dị va chạm vào nhau, tức thì bạo liệt (nổ mạnh).
Một luồng khí lãng (sóng khí) mang theo hai loại thuộc tính nhiệt hàn (vừa nóng vừa lạnh) lập tức càn quét ra bốn phương tám hướng xung quanh. Đao mang đã khiến cho thế chém xuống của đại phủ bị trì hoãn lại một lúc, rồi từ từ tiêu tán đi.
Nhân cơ hội này, Cổ Ma lập tức thi triển ma công khác. Hai tay kết thành pháp ấn, trên thân hắn chợt vang lên tiếng xương cốt kêu lach cách, thân thể của hắn chợt trở nên to lớn, đồng thời tại những nơi da thịt lộ ra bên ngoài thì lúc này đã được bao phủ bởi một tầng lân phiến màu xanh đen, tinh quang lấp lánh trong nháy mắt bao khiến cho nó trông giống như đang mặc một bộ chiến giáp bóng loáng.
Mà những nơi bị thương tổn cũng được hắc sắc ma khí cuồn cuộn bao phủ lại. Trong chốc lát, khi hắc khí tan đi thì những nơi bị thương đều biến mất như chưa từng bị thương.
Thân hình Cổ Ma xoay chuyển một vòng, trong mắt hung quang lóe lên. Hắn hít sâu một hơi rồi há miệng ra, một làn sóng chấn động phảng phất như thực chất lan tỏa ra xung quanh. Cự phủ bị sóng này bao phủ nhất ngưng trệ lại, phảng phất như bị một vật vô hình nào đó chặn lại khiến nó không thể hạ xuống dù chỉ một chút.