Hàn Lập nghe được lời này, trong lòng cảm thấy rùng mình, vội hướng nhìn tới pháp trận phía cung điện
Kiến trúc này từ bên ngoài nhìn vào so với vừa rồi cũng không có gì thay đổi, vẫn chưa lộ ra cái gì khác thường.
Trong lòng có chút nghi hoặc, hắn đang muốn hỏi Ngân Nguyệt một chút. Đột nhiên một cỗ linh áp kinh người từ trong cung điện phóng lên trên. Tiếp theo "uỳnh" một tiếng nổ vang lên. Một đạo hoàng quang phá vỡ đỉnh chóp bắn ra. Lập tức hoá thành một bàn tay cự đại màu vàng, hướng Bát Linh Xích chộp xuống.
Một màn này xảy ra làm cho các tu sĩ ở phía ngoài cung điện đều cả kinh, có mấy người trực tiếp kinh hô một tiếng.
Đúng lúc này. Từ trong cung điện truyền ra một tiếng cười duyên dáng. Lập tức không gian xung quanh Bát Linh Xích chợt dao động.
Một nhân ảnh che mặt quỉ dị hiện ra.
Người này sau khi vừa hiện ra, miệng liền hé ra, rồi phun ra một đạo quang trụ to bằng nắm tay, sau đó chợt loé lên rồi lướt đi mang theo một âm thanh giống như tiếng sấm. Bàn tay màu vàng kia đã dễ dàng bị quang trụ xuyên thủng.
Một tiếng kêu thê lương truyền ra. Bàn tay cự đại nhanh tróng tiêu thất (biến mất) không thấy đâu nữa. Lập tức một nhân ảnh được bao bởi một vòng hoàng quang (vòng ánh sáng màu vàng) hiện ra. Cuống quít lui về phía sau thật nhanh.
Nhân ảnh che mặt phát ta một âm thanh cười khẽ. quỉ mị loé lên, cũng không biết làm như thế nào, vừa cách đó hơn mười trượng, trong nháy mắt đã đuổi tới người nọ.
Hoàng quang trung nhân tu sĩ thấy vậy kinh hãi. Mồm liền há ra, rồi phun ra một đạo tiên huyết.
Nay tiên huyết biết thành một đạo công kích vô cùng nhanh chóng. Nhưng nhân ảnh che mặt cũng không thèm động thân. Tiên huyết xuyên qua thân thể nhưng mà giống như là vừa đánh qua một ảo ảnh. Mà người che mặt lúc này một cánh tay dơ lên rồi đánh ra
Một tiếng kêu thảm thiết mang một phần thê lương từ trong miệng Hoàng quang trung nhân tu sĩ truyền ra. Lập tức không biết hắn thi triển cái gì bí thuật, hoá thành một cỗ hoàng hà bay ra bốn phía. Ngay sau đó một lần nữa lại ngưng tụ ở một phía xa xa thành một nhân ảnh.
Tuy nhiên lúc này sắc mặt lại trắng bệch dị thường, cả người loang lổ vết máu, trước ngực có mấy vết thương thật sâu do ngân trảo cào qua. Ngoài ra một cánh tay cũng đã bị chém mất, trông hắn giống như chó nhà có tang chật vật vô cùng.
"Thất thúc"
Ở ngoài pháp trận một gã đạo sĩ ăn mặc giống như tu sĩ Diệp gia. Sau khi vừa nhìn thấy rõ ràng khuôn mặt người này. Khó có thể tin thét lên một tiếng kinh hãi
Người có bộ dạng trông thê thảm này chính là người có bối phận cao nhất trong Diệp gia tới đây lần này, Quái nhân đầu to. Mấy tên Diệp gia tu sĩ tất cả đều cả kinh. Bạch bào nho sinh sắc mặt cũng đại biến.
Hàn Lập cùng đám người thanh niên họ Từ tuy rằng không biết rõ cụ thể thân phận của quái nhân đầu to. Nhưng thần thức sau khi đảo qua, đều cảm ứng được vị này có tu vi Nguyên anh hậu kỳ. Lúc này trong lòng bọn họ đều hoảng sợ so với tu sĩ Diệp gia cũng không có nhỏ hơn.
Hàn Lập sau khi hít một ngụm khí lạnh, ngưng thần hướng nhân ảnh che mặt nhìn kỹ, trong lòng cảm thấy ngây ngốc.
Người này thân mặc Lam bào. Trang phục này kiểu dáng rõ ràng là của tu sĩ Độc thánh môn. Tuy rằng người này đã che mặt không thể nhìn rõ diện mạo, nhưng từ thân hình có thể nhìn ra, tựa hồ giống như là Độc thánh môn Đại trưởng lão Hoa Thiên Kỳ. Nhưng hắn vừa rồi nghe không lầm thì thanh âm người này phát ra rõ ràng là âm thanh của một nữ tử trẻ tuổi.