Không nghĩ tới Hàn đạo hữu còn dám xuất hiện ở nơi này, Từ mỗ thật sự bội phục. Thanh niên cười lạnh một tiếng, đưa tay bắn ra một đạo ngân quang, đem thạch nhân trước mặt đánh nát, rồi mở miệng nói.
Sao lại không dám tới. Hiện tại linh bảo ở trước mặt, đạo hữu còn tâm tư tìm tại hạ gây phiền toái sao!
Hàn Lập trả lời một câu, ánh mắt thoáng nhìn qua.
Chỉ thấy bạch quang ở trên tế đàn chợt lóe lên, thạch nhân bị đánh nát kia chậm rãi ngưng tụ lại như lúc ban đầu, cũng tiếp tục huy động kim nhận trong tay, xuất ra đao quang đánh về phía không trung. Trong lòng hắn có chút kinh ngạc!
Nghe xong những lời này của Hàn Lập, vị đại tiên sư Thiên Lan thảo nguyên chợt hiện lên sát khí trên mặt, đang muốn nói gì đó nhưng Ngân Sí Dạ Xoa ở phía xa mở hai cánh ra, thản nhiên nói:
Các hạ chẳng lẽ đã quên ân oán cùng tại hạ. Tuy rằng bảo vật trước mắt, ta cũng cũng không ngại xử lý một chút ân oán cá nhân trước.
Lời này vừa dứt, Sư cầm thú cũng cúi đầu phát ra tiếng kêu, tỏ vẻ uy hiếp.
Thật sao?
Hàn Lập nghe xong những lời này, không chút sợ hãi, mỉm cười.
Khuê Linh ở bên cạnh tiến lên, đứng sóng vai cùng Hàn Lập.
Điều này làm cho khuôn mặt của Ngân Sí Dạ Xoa khẽ thay đổi.
Khuê đạo hữu, ngươi có ý gì? Vì sao lại ở cùng một chỗ với nhân loại tu sĩ này?
Ý gì? Ngươi đã biết mà vẫn còn giả bộ hồ đồ. Lão nương bị các ngươi lợi dụng, chỉ lo bản mệnh bài của mình, mặc kệ sống chết của lão nương. Hiện tại bản mệnh bài của ta đang ở trên tay người khác, không muốn hồn phi phách tán thỉ chỉ còn cách nghe lệnh làm việc.
Hai mắt Khuê Linh chợt lóe hung quang, đột nhiên chỉ vào Ngân Sí Dạ Xoa ở phía xa, chửi ầm lên.
Màn này làm cho tất cả các tu sĩ đều ngạc nhiên.
Ngân Sí Dạ Xoa lộ ra vẻ xấu hổ. Sư cầm thú ở một bên đang gầm nhẹ cũng lập tức ngậm miệng lại.
Lại nói tiếp, tam yêu này sống đã lâu, tự nhiên cũng có giao tình với nhau. Có thể nói nhị yêu thật ra cũng muốn giúp xấu phụ này lấy lại bản mệnh bài.
Nhưng tình hình lúc ấy rất đặc thù, bọn họ có thể cướp lại bản mệnh bài của mình đã là may mắn lắm rồi. Thật sự không thể bận tâm tới bản mệnh bài của Khuê Linh. Huống hồ Hàn Lập cũng không phải là kẻ khôn lỏi. Bảo vật vừa tới tay đã lập tức li khai. Bọn họ lại bị vây khốn ở tứ tượng xích, chỉ có thể trơ mắt nhìn Hàn Lập chạy trốn.
Khuê đạo hữu yên tâm, hai người chúng ta sẽ giúp ngươi đoạt lại bản mệnh bài.
Ngân Sí Dạ Xoa khôi phục lại thần sắc như lúc ban đầu, nhìn chằm chằm vào Hàn Lập rồi nói.
Đã tới tình cảnh này, nói như vậy còn được gì nữa. Lão nương hiện tại không thể không nghe lệnh, nếu các ngươi chống lại người kia, cũng đừng trách ta hạ thủ không lưu tình.
Khuê Linh căn bản không nhận tình, trừng mắt nói.