Bản thân ta quả thật đã bị trọng thương. Vì cự địch đã phải mang bản mệnh phi kiếm cùng huyền băng hàn khí thả ra. Lúc ấy thật hỗn loạn, những người khác cùng với những kẻ đả thương ta bởi vì muốn mau chóng tiến vào tầng tiếp theo cho nên ta mới may mắn tránh được một kiếp.
Bạch Dao Di vội nói, trong lòng vẫn còn sợ hãi.
Ồ, vậy sao. Nghe đạo hữu nói thì dường như ngươi cũng không biết người xuất thủ!
Hàn Lập nhíu mày, hỏi một câu.
Người nọ chắc hẳn phải thuộc nhóm tu sĩ kia. Lúc ấy ta đang cùng một tên khác đối chiến bất phân thắng bại thì bị người nọ âm thầm đánh lén. Huyền băng này biến thành cự băng. Trừ phi là hậu kỳ tu sĩ tự mình ra tay phá đi, nếu không trong nhất thời nửa khắc không thể phá vỡ. Tuy nhiên ta lại bị trọng thương, cũng không cách nào phá vây mà ra. Thật may mắn gặp được Hàn đạo hữu xuất thủ cứu giúp. Nếu không để một lúc nữa hậu quả hẳn không chịu nổi. Hàn huynh ra tay thật lợi hại, chỉ giơ chân nhấc tay đã đem hàn khí này phá vỡ.
Trên mặt Bạch Dao Di hiện lên một tia dị sắc.
Không có gì, chỉ là nhấc tay nhấc chân mà thôi. Không biết Bạch đạo hữu đến đây như thế nào?
Hàn Lập lơ đãng hỏi.
Lúc ấy ta cùng Phú đạo hữu chia tay Hàn huynh. Chúng ta đi tìm kiếm một số chỗ ở Côn Ngô sơn, cũng thu hoạch được một ít. Bọn ta đã muốn rời đi nhưng tuyệt đối không ngờ ở bên trong Trấn Ma tháp lại đột nhiên xuất hiện thiên tượng dị bảo kinh người như vậy. Cũng bởi vì lòng tham của hai người chúng ta xuất hiện, ma xui quỷ khiến thế nào lại chạy đi tham gia. Kết quả nửa đường gặp phải rất nhiều tu sĩ cùng nhau chạy tới Trấn Ma tháp. Bên trong lại có Âm La Tông chờ sẵn, cũng có một tu sĩ khác mở ra phong ấn, còn có Ngân Sí Dạ Xoa cùng vài tên tán tu. Kì thật lúc đó nhìn thấy nhiều tu sĩ đại thần thông ở giữa sân như vậy, hai người chúng ta đã thấy hối hận, muốn rời đi. Nhưng lúc ấy có người công kích hai chúng ta. Cứ như vậy chúng ta bị quấn vào trong đó. Ta bị người đuổi giết, phải chạy tới nơi này. Nhưng không thấy bóng dáng Phú đạo hữu ở trên đường, xem ra đã tìm được cơ hội thoát khỏi trận hỗn loạn này.
Bạch Dao Di vô cùng thức thời, đem những gì mình đã trải qua nói với Hàn Lập. Đồng thời ánh mắt dừng lại trên người Xấu phụ, đánh giá vài lần. Sắc mặt có chút bất an.
Hiển nhiên nàng cảm ứng được yêu khí đáng sợ trên người Khuê yêu thú.
Bạch đạo hữu không cần băn khoan. Khuê Linh đã đáp ứng cùng ta liên thủ. Nếu không Hàn mỗ chỉ có một mình, làm sao dám đến đây.
Hàn Lập nhìn thấy vẻ kinh nghi của nàng, mỉm cười nói.