"Quên đi, cho dù tên yêu ma kia có cường đại hơn nữa, bị trấn áp nhiều năm như vậy, cũng thập phần suy yếu. Huống hồ đi xuống dưới đó cũng có không ít hậu kỳ tu sĩ, đủ để ứng phó hết thảy" Hàn Lập nhìn sâu xuống đáy vực, lạnh nhạt nói.
Rồi sau đó gọi Khuê Linh một tiếng, hai người liền bay xuống phía dưới.
Nay rơi xuống, mới biết vực này sâu không lường được. Uớc chừng bay xuống khoảng thời gian uống cạn một chén trà, thế nhưng vẫn chưa thấy đáy.
Hàn Lập cảm thấy buồn bực, trong lòng cũng có chút kinh hãi
Lúc này bọn họ đang đi qua một chỗ tối tăm không có một chút ánh sáng, nhìn ra xung quanh bốn phía chỉ toàn là một màu đen, không thể nhìn đi quá xa.
Nhưng thật ra nếu ngẩng đầu nhìn lên phía trên, có thể thấy được một tầng bạch quang mơ hồ ẩn hiện
Nếu là tu sĩ bình thường, tại địa phương này dưới sự hạn chế của thần thức, khẳng định chỉ có thể nhận thấy được động tĩnh phụ cận xung quanh hơn mười trượng mà thôi.
Nhưng Hàn Lập ở nơi đây, lại đem Minh Thanh Linh Mục thần thông mở ra, trong mắt lam quang chớp loé không ngừng, đem phụ cận mấy trăm trượng thu vào trong mắt.
Cũng không biết bay xuống được bao lâu, đột nhiên Khuê Linh bỗng nhẹ giọng nhắc nhở nói.
"Hàn đạo hữu, rốt cuộc chúng ta cũng tới rồi."
Hàn Lập nghe vậy bay xuống một đoạn, nhìn kỹ.
Quả nhiên phía dưới cách đó không xa có vài tia quang mang phát ra, mơ hồ nhìn thấy một toà kiến trúc cao lớn đồ sộ.
Thần sắc khẽ động, khi hắn đang muốn tới gần nhìn rõ ràng hơn. Chợt trong mắt dư quang đảo qua, dường như nhìn thấy có một cái gì chợt loé lên. Một đạo huyết hồng loé lên dựa vào bóng đêm vô thanh vô tức bay tới.
Hàn Lập ngay lập tức cảm thấy một mùi huyết tinh nồng nặc ập đến trước mặt, làm cho người ta ngửi thấy chỉ muốn ói ra.
Tứ tán chân nhân! Hàn Lập cơ hồ trong nháy mắt nhớ tới người này, trong lòng cảm thấy rùng mình.
Huyết quang nhanh như tia chớp, chợt loé lên hiện ra ngay trước mắt. Nếu không phải Hàn Lập vẫn đang cảnh giác cao độ, chỉ sợ ngay sau khi phát hiện đối phương, cũng chỉ khoanh tay chờ chết mà thôi.
Lúc này hắn cũng không có một chút lưỡng lự giơ tay lên, một cái tiểu thuẫn (lá chắn) trên mặt ngân quang lóng lánh hiện ra chắn ở phía trước.
Chính là Nguyên Cương Thuẫn!
Tiểu thuẫn nhanh chóng phóng lớn, một tầng bạch quang từ trong tiểu thuẫn hiện ra bao trùm lên người Hàn Lập bảo vệ hắn trong đó.
Huyết quang trong nháy mắt cuốn tới, bao phủ Hàn Lập vào trong đó.
"Keng" Một tiếng vang lên, trong huyết quang bỗng hiện ra một thanh hung đao dài hơn trượng, hung hăng chém lên quang tráo.
Đao này kiểu dáng kỳ lạ, rộng không quá hai ngón tay, thân mỏng như tờ giấy, huyết quang chớp động một cách yêu dị.
Quang tráo sau khi nhoáng lên một cái thì liền vỡ vụn. Huyết đao thuận thế trực tiếp chém lên trên mặt Nguyên Cương Thuẫn
Trên thuẫn quang mang chợt loé, mặt thuẫn trở lên bóng loáng giống như một chiếc gương. Nhất thời huyết quang cùng ngân quang loé lên đan xen lẫn nhau, giằng co tại chỗ nhau.
Hàn Lập thần sắc hoà hoãn, trong lòng vừa định buông lỏng, lúc này huyết đao lại không chút dấu hiệu báo trước, bất ngờ uốn cong lại, giống như một con độc xà vòng qua theo một bên cạnh cương thuẫn đi tới, động tác lưu loát quỉ dị, cơ hồ làm cho người ta khó có thể tin được