Theo truyền thuyết, loại ma nhận này phải dùng Ma Tuỷ Toản mới có thể luyện chế được, hung danh của nó ai nghe thấy cũng phải cả kinh.
Nghe nói pháp bảo này có thể đem huyết nhục, tinh hồn của các tu sĩ mà nó chém giết hấp thu vào trong, lại thêm quá trình gia trì và luyện hoá tạo thành một loại thần thông có uy năng cực kỳ bá đạo. Nói đúng ra là chém giết càng nhiều tu sĩ thì uy lực của ma nhận càng cường đại. Theo truyền thuyết, lúc trước một gã ma tu cầm trong tay Ma Long Nhận thậm chí có thể tiêu diệt được cả một tu sĩ Hoá thần Kỳ.
Cho nên không ít tu sĩ đều cho rằng, chỉ cần cấp cho bảo vật này một thời gian nhất định, liên tục giết chóc không ngừng để bồi luyện, thậm chí cũng có khả năng đối kháng với Thông Thiên Linh Bảo.
Đương nhiên vô luận là Thông Thiên Linh Bảo hay là Ma Long Nhận, ở nhân giới cũng không biết đã tuyệt tích bao nhiêu năm rồi, tự nhiên không thể thực hiện được sự so sánh đó.
Nhưng bây giờ, vị trưởng lão Âm La Tông bỗng nhiên lại đề cập tới loại bảo vật này, khiến cho sắc mặt Hàn Lập có chút khó coi.
"Nếu chỉ là bảy tám phần tương tự, hơn nữa lấy tu vi của hắn mà còn có cơ hội để cho Nguyên Anh có thể chạy thoát, vậy thì kiện bảo vật kia hẳn không phải là Ma Long Nhận mới đúng. Cũng có khả năng là một loại ma đạo bảo vật hiếm thấy khác." Khuê Linh vốn vẫn ở bên cạnh, lẳng lặng đứng nghe hai người đối thoại, ánh mắt chợt loé nói.
"Cứ coi là như vậy đi." Hàn Lập vê cằm nói, rồi sau đó ngẩng đầu nhìn về phía ma tháp, hai mắt nheo lại. Ở xa xa, ngọn núi đích xác đã thiếu mất một phần bộ phận.
"Côn Ngô Sơn này được xưng là nhân gian tiên giới, có Thông Thiên Linh Bảo cũng không phải là việc quá ngạc nhiên". Hắn liên tưởng tới Hư Thiên Đỉnh trong tay, có chút động tâm, lẩm bẩm nói.
Có sự tương trợ của Khuê Linh mới thu phục, hơn nữa còn có nhân hình khôi lỗi, cũng không phải là không có cơ hội đoạt được bảo vật này. Hơn nữa lúc trước lấy được trữ vật túi của Càn lão ma trong đó chiếm được bảy tám khối cao giai linh thạch. Điều này làm cho nỗi buồn phiền của hắn về việc làm sao sử dụng nhân hình khôi lỗi đã giảm đi rất nhiều.
"Chủ nhân! Chúng ta đến đó xem đi! Không biết tại sao, vừa rồi từ lúc đi ra khỏi nội điện, ta có cảm giác điều gì đó, giống như có cái gì đó trong Trấn Ma Tháp đang kêu gọi ta. Thứ này dường như đối với ta rất quen thuộc, tựa hồ đối với phần trí nhớ bị mất trước đây của ta có quan hệ nào đó." Ngân Nguyệt ở trong đầu Hàn Lập đột nhiên chần chờ nói.
"Có cái gì kêu gọi ngươi?" Hàn Lập nghe xong lời này hỏi.
"Cũng không rõ lắm! Ta cũng chỉ mơ hồ cảm thấy được. Nếu bỏ lỡ cơ hội lần này, có thể ta sẽ mất đi cơ hội phục hồi toàn bộ trí nhớ" Trong thanh âm của Ngân Nguyệt có vài phần mang ý cầu khẩn.
Hàn Lập trầm mặc không nói gì. Qua một lúc lâu sau, hắn bỗng nhiên khẽ cười một tiếng, thoải mái mới mở miệng nói
"Ngươi đã nói như vậy thì đi xem sao. Dù sao ta đối với Thông Thiên Linh Bảo này cũng thực cảm thấy hứng thú."
"Đa tạ chủ nhân thành toàn!" Ngân Nguyệt nghe được Hàn Lập hồi đáp như thế, vui mừng trả lời.
"Khuê đạo hữu, nếu bên kia đã có Thông Thiên Linh Bảo hiện thế, xem ra tràng náo nhiệt này không tham gia cũng không được." Hàn Lập xoay người, hướng Khuê Linh chậm rãi nói.