"Ồ! Có địa phương như vậy là tốt nhất rồi. Đi thôi! Lát nữa vạn nhất có đụng phải bọn người ở bên ngoài thì cũng đừng ham chiến, cứ mau tránh đi là được" Hàn Lập gật gật đầu, đem thu hồi Khôi Lỗi lại.
Hai người liền khởi giá độn quang nhằm cửa điện bay đi.
Lấy tu vi hai người, trong nháy mắt đã đi ra đến bên cạnh Bắc Cực Nguyên Quang. Cấm không cấm chế lại phát sinh hiệu lực, hai người vì không muốn hao tổn nhiều pháp lực, bất đắc dĩ phải dừng độn quang, sử dụng khinh thân thuật.
Thần thức đảo qua phía xa, bên ngoài Bắc Cực Nguyên Quang không có bóng người nào canh phòng. Điều này tuy làm cho Hàn Lập cảm thấy mừng rỡ vô cùng nhưng vẫn cảm thấy có chút ngoài ý muốn.
Nhắc Khuê Linh một tiếng, hắn một tay thủ sẵn Nguyên Cương Thuẫn, một tay cầm lấy Tam Diễm Phiến, thần sắc bất động tiêu sái ra khỏi Bắc Cực Nguyên Quang.
Cảnh giác quan sát một lần nữa, xác định không có người khác mai phục, Hàn Lập chậm rãi ra khỏi Côn Ngô Điện.
Bên ngoài vẫn hết sức im ắng, nhưng sau khi xem xét hết thảy, Hàn Lập thần sắc khẽ biến.
Chỉ thấy trong quảng trường rộng lớn, trừ hai hàng kim từ linh mộc, cây cối ngã rạp, đất đai cày xới, đá vụn khắp nơi, dường như nơi này đã trải qua một hồi tranh đấu kịch liệt dị thường. Hơn nữa kẻ xuất thủ gây ra tình cảnh này không phải chỉ hai ba người là có thể làm được.
Khuê Linh từ phía sau đi ra, thấy tình hình bên ngoài cũng sửng sốt.
"Chuyện gì đã xảy ra, chẳng lẽ những người đó phát sinh nội đấu?" Ả buồn bực tự hỏi.
"Không nhất thiết như vậy. Cũng có khả năng là họ đụng độ với nhóm tu sy thứ nhất đi đến đây. Tuy rằng chưa biết lai lịch bọn chúng ra sao nhưng có thực lực mở ra được phong ấn của Côn Ngô sơn ắt có thần thông không nhỏ." Hàn Lập khôi phục bình tĩnh trầm giọng nói.
"Đó cũng là nhóm người đầu tiên đã phá trừ cấm chế. Lúc ta theo dõi ở xa đã nhìn thấy nhân số bọn chúng có khoảng 6,7 người, nhưng có hai gã tu vi không thua kém gì ta" Khuê Linh thở dài nói.
"Ồ, ngươi còn nhớ rõ bộ dáng chúng không? Một trong 3 gã tu sỹ đi đầu, là một gã tu sĩ có gương mặt chữ điền nhưng hắn chỉ dùng một kiện bảo vật đã làm Càn lão ma khó khăn lắm mới tự bảo vệ được mình. Có thể thấy thế lực này có thực lực không nhỏ" Hàn Lập lòng hiếu kỳ nổi lên, không khỏi truy vấn.
"Hai người còn lại tu vi đều không kém. Ta không dám quá phận tiếp cận. Chỉ dám dùng thần thức quét qua một chút mà thôi." Khuê Linh lắc đầu.
Hàn Lập nghe vậy trong lòng có chút thất vọng. Hắn thật sự muốn biết rõ cổ ma có hay không xen lẫn trong nhóm tu sĩ đầu tiên nhằm có kế hoạch thu hồi hai thanh phi kiếm.
Hiện giờ đã thu phục được Khuê Linh, lại có nhân hình Khôi Lỗi bên cạnh, Hàn Lập tự tin đủ để có thể cùng đối phương tranh tài cao thấp, không cần giống như trước đây phải tránh không kịp thở.