"Nếu không phải dưới loại tình hình này, Hàn mỗ cũng không ngại cùng Từ huynh khoa tay múa chân một chút?"
Hàn Lập nhìn đến bọn người Cát Thiên Hào, nhẹ cười lắc đầu.
"A! Nghe khẩu khí của Hàn huynh, tựa hồ như có vẻ rất tự tin. Nghe nói đạo hữu đánh chết Âm La tông một trưởng lão Nguyên Anh trung kỳ đỉnh phong. Chẳng biết việc này có thật hay không?"
Bạch bào thanh niên không chút nào không mảy may tức giận, ngược lại lạnh lùng hỏi.
Nhóm ba người Cát Thiên Hào của Âm La tông nghe vậy, biến sắc.
"Đã đến nước này, tại hạ phủ nhận cũng không làm nên chuyện gì đích. Đích thật là có một gã Âm La tông trưởng lão, lúc tại Thiên Nam bị tại hạ diệt sát. Chẳng lẽ Từ đạo hữu, muốn vì Âm La tông xuất đầu?"
Hàn Lập môi nhếch lên, ánh mắt lạnh lùng nói.
"Lấy Nguyên Anh trung kỳ tu vi, đánh chết đỉnh phong tu sĩ cùng giai, có thể thấy thần thông của Hàn huynh thật bất phàm. Nếu không phải cùng Thiên Lan chúng ta kết thù quá sâu, tại hạ cũng thật muốn cùng Hàn huynh kết giao một phen. Không bằng như vậy, tại hạ nghe nói Hàn huynh từng dùng một cái tiểu đỉnh cổ quái, thu lấy truyền thừa thánh đỉnh và thánh thú phân thân của thánh điện chúng ta. Chỉ cần đạo hữu khẳng khái lấy những vật ấy từ trong đỉnh giao lại cho ta, tại hạ có thể làm chủ khiến cho thánh điện và đạo hữu biến thù thành bạn. Đương nhiên, Hàn huynh nếu khẳng khái đem cây Quỷ La phiên giao ra, Từ mỗ đồng dạng hết sức thay đạo hữu hóa giải ân oán với Âm La tông. Chẳng biết ý Hàn huynh như thế nào?"
Thanh niên họ Từ nhìn chằm chằm Hàn Lập trong chốc lát, lại nói ra những lời này.
"Cái gì, Từ huynh chuyện này sao được, hắn có thể..."
"Thánh nữ không cần nói thêm gì, việc này ta đều có chủ trương!"
Lâm Ngân Bình sắc mặt biến đổi, vội vàng mở miệng định nói thêm gì, nhưng bị bạch bào thanh niên khoát tay chặn lại, khiến lời vừa đến cửa miệng lại phải nuốt trở vào.
Ba người Cát Thiên Hào bên cạnh tuy rằng đồng dạng chịu thiệt, sau khi liếc mắt hội ý lẫn nhau, lại không có nói lời phản đối.
"Thứ trong bảo đỉnh của tại hạ, chuyện này thật khó lòng tuân mệnh! Các vị đạo hữu hãy động thủ thôi."
Vừa nghe đối phương nhắc tới Hư Thiên Đỉnh, Hàn Lập liền thẳng thắng từ chối.
"Hàn đạo hữu đã cự tuyệt hảo ý của Từ mỗ, vậy thì chớ trách tại hạ không lưu tình."
Thanh niên họ Từ thấy Hàn Lập cường ngạnh như thế, vẻ mặt lộ ra một tia đáng tiếc. Nhưng lập tức gương mặt trầm xuống, tay áo bào khẽ run lên. Trong tay bỗng nhiên xuất ra một khối ngọc như ý xanh biếc.
Ngọc như ý này khẽ run lên, những đoàn lục quang chớp động không thôi. Sau đó thanh niên nhìn về phía Hàn Lập.
Hàn Lập thấy vậy cũng không nói lời nào. Hai tay bấm thủ ấn niệm thần chú. Âm thanh lôi minh vang lên, đôi cánh ngân bạch lại xuất hiện trên lưng. Sau đó một tay vừa lật, một thanh vũ phiến cổ xưa liền xuất hiện trong tay. Linh mang kim ngân hồng tam sắc chớp động.
Đúng là Tam Diễm bảo phiến đã sớm bí mật cầm trong tay.
Đối diện với nhiều đối thủ như vậy, Hàn Lập không có khả năng dùng thủ đoạn bình thường để ứng phó, tất nhiên vừa mới bắt đầu đã dùng đến bảo vật lợi hại nhất.