Nhìn thoáng qua ba người đại đầu quái nhân trong âm khí, lại quét mắt đến lối vào khác của đại sảnh, Hoa Thiên Kỳ trên mặt đột nhiên hiện ra vẻ kiên quyết, trong miệng khẽ phát ra một tiếng quát trầm thấp:
"Đi!"
Lập tức bàn tay vừa lật, một tiểu phiên xanh biếc ra hiện trong tay. Khẽ nhoáng lên, một đoàn quang hà xanh biếc lập tức nổ tung, đem một khối bốn người, hóa thành một đoàn lục quang cực nhanh thẳng đến lối vào của tầng kế tiếp phóng nhanh đi.
"Hoa Thiên Kỳ, ngươi dám!"
Đại đầu quái nhân vừa thấy cảnh này, nổi trận lôi đình, đột nhiên huy động vô số đạo hoàng sắc kiếm quang to cỡ ngón cái từ trên người hắn bắn ra, trong khoảnh khắc đã đem âm khí u ám vây khốn bọn họ xuyên thủng lỗ chỗ khắp nơi, bộ dáng như phải gấp rút thoát khỏi vòng vây.
Nhưng Hoa Thiên Kỳ nào có dám dừng lại, lục quang chợt lóe thì đã bay ra xa hơn mười trượng, thoáng cái đã tiến vào chỗ lối ra, biến mất không còn thấy.
Sau khi đại đầu quái nhân, cổ ma liên thủ nhanh chóng đánh tan âm khí bốn phía, lối vào vốn trống không bạch quang lại đột nhiên đại phóng, tiếp theo từ không khí bỗng nhiên tinh bích (bức tường làm từ tinh thể / pha lê) lóng lánh, dầy đặc xuất hiện.
Tinh bích này cũng không biết dầy bao nhiêu, nhưng lại đem lối vào chặn kín lại, có vẻ không có chút kẻ hở nào.
Quái nhân không kịp làm gì nhiều, cánh tay lại dương lên, một đạo kiếm quang dài mấy trượng từ xa chém tới, hung hăng bổ vào trên mặt tinh bích, kết quả sau khi ngũ sắc hà quang chợt lóe, kiếm quang như là trâu đất xuống biển (ý là vĩnh viễn biến mất) không thấy đâu.
"Tu di ngũ hành bích!"
Quái nhân thấy cảnh này rùng mình, sau khi cẩn thận xem xét kỹ tinh bích, lập tức nổi giận kêu lên.
"Là bảo vật này. Vật này không phải là trấn tông chi bảo của Tu Di tông sao? Thế nào lại lọt vào tay của Độc Thánh môn. Đúng rồi, Tu Di tông cũng là một trong các đại tông của Nam Cương, nghe nói cùng Độc Thánh môn hơi có chút uyên nguyên. Xem ra là bọn chúng chẳng biết dùng phương pháp nào mượn được."
Tên Diệp gia lão giả sắc mặt cũng đại biến nói.
"Tu di ngũ hành bích. Ta cũng nghe nói qua. Bảo vật này danh khí cũng không nhỏ."
Cổ ma nhíu mày.
"Nhưng phiền toái rồi. Xem ra tại đáy tháp này quả nhiên rất có thể có thông thiên linh bảo kia. Nếu không mấy tên gia hỏa của Độc Thánh môn này sao lại hành sự mạo hiểm như thế."
Quái nhân nhìn chằm chằm tinh bích, sắc mặt trở nên nhợt nhạt.
"Diệp huynh không cần lo âu! Những người này đi xuống trước chúng ta cũng tốt. Không thể khẳng định được tầng kế tiếp có thông thiên linh bảo kia không. Nhưng vật bị tù cấm ở tầng dưới khẳng định càng thêm khó giải quyết. Những người này chạy trước chúng ta chính là tự mình chuốc lấy cực khổ thôi. Chờ chúng ta trước thu thập con Quỷ Vương giảo hoạt này, phá vỡ tinh bích, không chừng sẽ vừa lúc chiếm được chút tiện nghi."
Cổ ma cười lạnh một tiếng nói.
Đại đầu quái nhân nghe xong lời này sửng sốt. Nhưng sau một lượt cân nhắc, thần sắc lại thả lỏng nở nụ cười.
"Hàn huynh nói rất có lý. Nhưng thật ra lão phu bận tâm trọng bảo, nên có chút lắng việc được mất!"