Hàn Lập đối với chuyện này cũng không bất ngờ. Lần này đến được địa phương hẻo lánh như thế, có thể xem như cơ duyên không nhỏ.
Gần nửa ngày sau, Hàn Lập tìm tới chỗ tòa kiến trúc cuối cùng, rồi quay trở lại phía trước bi lâu Chú Linh đường, nhìn tầng quang mạc màu trắng kia, lại trở nên do dự trù trừ.
Bây giờ thời gian còn sớm, hắn vẫn còn cơ hội tìm kiếm ở những nơi còn lại, nhưng những nơi đó tựa hồ phải chịu chút phong hiểm.
Ai nào biết được có những tu sĩ khác cũng tìm tòi nơi nào đó xong rồi, sau đó cũng sẽ đến địa phương khác tìm kiếm.
Nếu là bọn người lão giả họ Phú thì tự nhiên sẽ không sao, lỡ có gặp phải người của Kiền lão ma hay là Độc Thánh môn thì Hàn Lập cũng sẽ không cần sợ. Nhưng nếu đụng mặt với nhóm tu sĩ đầu tiên tiến vào núi này, đấy sẽ có thể là một phiền toái lớn. Phỏng chừng mười phần thì có chín là sẽ lập tức động thủ với hắn.
Nhưng nếu buộc Hàn Lập phải chịu bó tay tại nơi này, một mạch mấy ngày chờ đến ngày cái thông đạo bị nứt kia khôi phục trở lại, hắn cũng chút không cam lòng.
Hàn Lập ý niệm xoay chuyển, bỗng dưng bật cười thành tiếng.
Cho dù không đi khỏi nơi này, nếu thực sự có người sưu tầm những địa phương khác xong, chẳng lẽ họ sẽ không chủ động tìm đến Chú Linh đường sao? Huống hồ chiếu theo sự tính toán của hắn, trải qua thời gian dài như thế, chỉ sợ bọn người Kiền lão ma đã đi những nơi trọng địa của Côn Ngô sơn, và đã sớm cùng nhóm tu sĩ đầu tiên đụng độ, thậm chí đã bắt đầu động thủ.
Nếu là vậy, không bằng thừa dịp không ai bên cạnh dòm ngó, tìm tòi thêm mấy chỗ, thậm chí có thể đục nước béo cò một phen. Dù sao tại Chú Linh đường nhỏ nhoi này đã có thể tìm được Thái Âm Chân Hỏa tốt đến ngần này, địa phương khác hẳn cũng có thể thu hoạch được chút gì.
Huống hồ với thần thông của hắn hiện tại, nếu đồng thời bị một số Nguyên Anh hậu kỳ tu sĩ vây công, cho dù không thể thủ thắng, nhưng bỏ chạy thì vẫn có phần nắm chắc.
Hàn Lập sau một hồi cân nhắc trong lòng, cũng không còn do dự lấy ra Tam Diễm Phiến. Sau khi tam sắc hỏa diễm chớp động phá một lỗ hổng ở quang mạc trước mắt, liền trực tiếp hướng phía dưới chân núi phóng đi.
Cơ hồ cùng lúc đó, tại nơi khác trong Côn Ngô sơn, trong một đại sảnh lam quang nhàn nhạt chớp động, đại đầu quái nhân, cổ ma với một tu sĩ nguyên anh sơ kỳ của Diệp gia bị bảy tám con ác quỷ tóc đỏ lõa thể bao vây ở bên trong.
Những con ác quỷ này mỗi con mặt mũi đều hung tợn, miệng phun âm khí, theo mười ngón tay huy động, các màng trảo mang đen nhánh ập xuống phía ba người chụp tới.
Bị những đoàn âm khí u ám vây ở chính giữa, bọn người đại đầu quái nhân liền sử dụng phòng ngự pháp bảo bố trí ra mấy tầng quang tráo màu sắc khác nhau, vô luận âm khí mãnh liệt như thế nào, trảo mang có sắc bén như thế nào cũng đều có vẻ không thể lay động mảy may.
Bất quá đây cũng là chuyện tương đối. Quái nhân sử dụng một thanh hoàng sắc phi kiếm, cổ ma và một lão giả Diệp gia khác thôi động một thanh hắc sắc tiểu kiếm và một thanh bạch sắc ngọc xích (thước ngọc). Tuy rằng quang mang vạn đạo cũng đồng dạng không làm gì được mấy con ác quỷ này.