Cự Đỉnh
Chỉ thấy bên trong đại điện rộng hơn mười trượng, bốn phía có từng đợt hồng hà* lan tỏa, mười cây hỏa trụ chống đỡ, trên có khắc những pho tượng của xích giao trông rất sống động, từ đầu xích giao phun ra những cỗ hồng hà được ngưng tụ che kín trên một cự đỉnh tại ngay giữa đại điện.
*: hồng hà ở đây là những quầng mây đỏ thường thấy khi hoàng hôn, hay còn gọi là ráng chiều
Đỉnh này cao khoảng sáu bảy trượng, kiểu dáng cổ xưa, giống như đỉnh lô Hàn Lập trước kia đã gặp qua, nhưng chỉ khác là cái này to khổng lồ.
Nhưng khiến Hàn Lập kinh ngạc chính là vật ấy bị hồng hà nung khô đến toàn thân đỏ đậm, đã sớm nhìn không ra màu nguyên thủy, bên ngoài phát ra nhiệt độ cực nóng, cho dù cách xa hai ba mươi trượng, vẫn khiến hắn có một loại cảm giác như đang đứng trong núi lửa.
Sau khi tiến vào điện, chẳng những miệng khô lưỡi nóng, da thịt lộ bên ngoài lập tức cảm thấy nóng bỏng như bị kim đâm. Chắc chắn rằng nếu không phải được hộ thể linh quang tự động hình thành một cái thanh quang tráo, hắn cũng e rằng khi tiến vào điện thì trong nháy mắt sẽ phải chịu khổ không nhỏ.
Bất quá khi gặp phải loại tình hình này, Hàn Lập không buồn giận ngược lại trở nên vui mừng.
Ánh mắt đảo lên đám hồng hà rồi dừng trên cự đỉnh.
Lúc này cái đỉnh ở giữa đại điện chợt động, từ trong đỉnh phát ra từng trận lôi minh. Với kinh nghiệm luyện khí của Hàn Lập, tình hình trong đỉnh như vậy hẳn là đang luyện thứ gì đó.
Xem ra cuối cùng cũng không đến nỗi trắng tay!
Trong lòng nghĩ như thế, Hàn Lập thở dài một hơi, liền tránh những cổ hồng hà được phun ra, thân hình linh hoạt sau vài cái lắc mình, đã thong dong hướng đến cự đỉnh.
Lúc chỉ còn cách chiếc đỉnh sáu bảy trượng, cước bộ Hàn Lập chậm lại, đồng thời thần thức cảm ứng hỏa linh lực kinh người ẩn chứa trên cự đỉnh đang chầm chậm di chuyển vòng quanh.
Không quản bên trong có vật gì, đã trải qua hơn vạn năm rèn luyện vậy cũng đã sớm biến hóa thành một vật không thể biết được, cho dù lòng hiếu kỳ nổi lên cũng sẽ không mạo muội mở ra như vậy.
Sau khi đảo quanh bảy tám vòng, cước bộ Hàn Lập dừng lại. Ánh mắt suy tư bắt đầu hướng phần đại điện còn lại nhìn qua.
Đã nhiều năm qua mà đám hỏa trụ và cự đỉnh vẫn còn tác dụng. Ở phụ cận khẳng định có pháp trận nào đó kích phát quanh năm. Chuyện hắn phải làm chính là tìm ra trận nhãn khống chế pháp trận đem phá hủy, khiến hỏa trụ bốn phía tạm thời dừng lại mới có thể lấy được bảo vật.
Bởi vì pháp trận chính là để khống chế, vốn không có mấy tác dụng che dấu hay ẩn tàng, kết quả một lát sau, lam mang trong đồng tử của hắn chợt lóe, bỗng nhiên nhìn thẳng một góc nào đó của đại điện không chớp mắt, khóe miệng hiện lên một nét cười khẽ.
Hắn không hề để ý tới cự đỉnh, một tay dương lên, một đạo kim quang dài gần một trượng từ trong lòng bàn tay trực tiếp phóng ra đánh lên mặt đất tại góc điện ấy.
"Oành" một tiếng nổ vang. Tại góc điện một đoàn kim mang bạo liệt bắn ra. Hào quang của mười mấy cây hỏa trụ chợt lóe, đầu của xích giao đang phun hồng hà bất chợt đồng thời ngừng phun.