Đến màn này, bọn người đại hán bên kia sắc mặt khẽ biến, bốn người bọn họ lập tức tụ tập thì thầm bàn tán.
Trong khi đó, Hàn Lập bên tai cũng vang lên tiếng truyền âm của Lão giả họ Phú:
"Xem ra sau khi phá trận xong, sự liên thủ của bọn ta cũng coi như là kết thúc. Chẳng biết Hàn huynh sau này có tính toán gì không?"
Hàn Lập liếc mắt nhìn lão giả cách đó không xa, sau một thoáng trầm ngâm, môi khẽ máy động truyền âm.
"Trong này thông đến nhiều địa phương như vậy, Hàn mỗ sắp tới cũng định một mình hành động, chỉ cần không chọn những nơi đặc biệt khiến người chú ý, thì chắc sẽ không có gì nguy hiểm."
"Thì ra là thế! Nhưng Phú mỗ cũng không dám một mình hành động, nếu bị Ngân Sí Dạ XoaNgân Sí Dạ Xoa kia và Sư Cầm Thú đánh lén, tại hạ cũng không có sức tự bảo vệ. Tại hạ và Bạch đạo hữu chọn cùng một bậc thềm đá đi thôi. Có thể có thu hoạch thì phải dựa vào cơ duyên."
Lão giả sau một lúc trầm mặc cười khổ trả lời.
Vị Cửu U tông trưởng lão này thật không có ý than oán. Dù sao nhiều người như vậy tìm bảo vật, đích xác là không thích hợp cho nhiều người hướng ở địa phương tìm kiếm mấy. Nếu không thì khi thực sự xuất hiện bảo vật quý hiếm gì thì sẽ không tránh khỏi một phen tranh đoạt.
Mà thần thông Hàn Lập hiển lộ so với hắn và Bạch Dao Di cao hơn rất nhiều, chẳng bằng chia tay ở nơi đây phân nhau mà đi.
"Phú huynh, Hàn đạo hữu! Chúng ta đi trước."
Đại hán bên kia tựa hồ cũng thương lượng xong, lập tức hướng bên này lên tiếng nói, rồi hai người một tổ đi một vòng đến trước mấy tấm bia đá, phân chia hai đường rồi bay vào trong hai bậc thềm đá.
Không lâu sau, thân ảnh bọn họ hòa vào trong linh vụ đằng xa, không thấy bóng dáng
Lúc này lão giả họ Phú cùng Bạch Dao Di cũng đã truyền âm xong, sau khi cùng Hàn Lập cáo từ một tiếng, hai người cũng chọn một thềm đá không ai đi khẩn cấp thi triển khinh thân thuật rời đi.
Quảng trường rộng như thế, trong nửa khắc chỉ còn lại một mình Hàn Lập mà thôi.
Nhìn bốn phía trống không, trên mặt Hàn Lập lộ ra một tia cười lạnh, mắt đảo qua những tấm bia đá kia.
Ngoại trừ Côn Ngô điện và Trấn Ma tháp thoáng nghe là đã biết chúng chính là trọng địa của Côn Ngô Sơn có vài nhóm người đã đi qua, còn lại đều là những nơi mơ hồ không rõ khiến người ta không thể phán đoán phải đi tới nơi nào.
"Tuệ Minh các, Tường Vân điện, Câu Ngọc đàm. Chú Linh đường. Chẳng lẽ có quan hệ với luyện khí sao."
Ánh mắt Hàn Lập liền dừng lại trên tấm bia đá nào đó.
Hắn tuy rằng biết Côn Ngô điện, Linh Bảo các, đi tới những nơi như vậy thì càng có khả năng tìm được trọng bảo. Nhưng tu sĩ đi nơi ấy khẳng định là không ít. Hắn không có hứng thú liều cái mạng nhỏ của mình.
Một khi đã lấy được Bồi Anh đan thì chuyện có thể bình yên thoát khỏi nơi đây mới là chuyện căn bản nhất.
Hàn Lập cân nhắc trong lòng, cảm thấy Chú Linh đường này chắc không có người nào đến, mà hắn lại cảm thấy có chút hứng thú, thân hình lập tức nhoáng lên, tiến lên bậc thềm phía sau tấm bia đá hướng lên núi mà đi.