"Xảy ra chuyện gì, chư vị đạo hữu vì sao lại kinh hoảng như vậy?" Kiền lão ma đến, bạch ảnh vốn với tư thế công kích, chỉ thoáng một chút thì đã trở về chỗ cũ, rồi bỗng nhiên như xoay cả nửa người về phía sau, thể hiện một tư thế đề phòng.
Bởi vì các tu sĩ phi độn ra từ trong quang mạc tuy rằng ai nấy cũng đều chật vật vạn phần, nhưng không một ai không có Nguyên Anh tu vi, cho dù lão ma rất tự đại, cũng tuyệt không dám khinh thường. Huống chi vừa rồi trong quang mạc truyền đến những âm thanh bạo liệt, càng khiến hắn có chút dự cảm không hay.
"Kiền huynh thần thông quả nhiên kinh người, so với chúng ta thì đã tới nơi này sớm hơn một bước. Ah, đây không phải là Phú đạo hữu của Cửu U tông sao? Hai vị này là..." Những tu sĩ này rõ ràng là tứ lão của Độc Thánh môn cùng với năm Nguyên Anh tu sĩ khác, vị chân nhân kia cũng đứng lẫn ở trong nhóm, nhưng khi vừa thấy Hàn Lập ba người Hoa Thiên Kỳ, đều cảm thấy kinh ngạc.
"Nguyên lai là Hoa huynh, thật sự là xảo hợp. Bất quá, cơn bạo liệt vừa rồi rốt cuộc là chuyện gì?" Lão giả họ Phú không màng giải thích vội hỏi ngay sự việc khúc mắc trong lòng.
"Hừ! Việc này ta còn muốn hỏi các vị đạo hữu các người. Có vài vị còn đến đây trước chúng ta, theo lẽ thì ảo trận bên ngoài cũng là các người bày ra. Vừa rồi ảo trận bạo liệt đem thông đạo ngăn lại lần nữa, nghĩ lại chắc cũng là do các vị an bài chứ." Một vị đại hán trong số Nguyên Anh tu sĩ hừ lạnh một tiếng nói.
Vừa nghe lời này, các người còn lại sắc mặt khẽ biến, nhìn chằm chằm mấy người Hàn Lập biểu tình lộ vẻ bất thiện. "Các vị đạo hữu chớ nên hiểu lầm. Lúc mấy người Phú mỗ đến đây, nơi đây đã sớm có những tu sĩ khác. Như lời các ngươi vừa nói thì sự tình của ảo trận căn bản không liên can đến ba người chúng ta. Các hạ đã chịu tỗn thất nặng, nên muốn trút giận lên người Phú mỗ?" Lão giả họ Phú nghe được nói thế, nhất thời sắc mặt trầm xuống, không chút khách khí nói.
Trong lúc này, vào thời điểm tình thế phức tạp và rắc rối, không thể dễ dàng tỏ ra yếu nhược, nếu không chỉ khiến mình chịu thiệt, dễ bị người khác vây công.
"Trong này còn có người?" Lần này, chẳng những bốn lão Độc Thánh môn sửng sốt, ngay cả Kiền lão ma cũng tỏ vẻ kinh hãi.
"Hừ. Ba người Chúng ta trong lúc vô ý bị một tòa thượng cổ trận truyền tống đến đây, lúc ấy chợt nghe trên núi có tiếng phá cấm truyền đến, ngay sau đó liền bị cấm chế vây khốn mấy ngày, vì thế mới không kịp tìm ra những người đó. Nghĩ lại, theo như lời các ngươi nói thì việc ảo trận hẳng có cùng quan hệ với nhóm người này." Lão giả họ Phú cũng không phải kẻ tầm thường, uyển chuyển nói vài lời thì đã đem sự tình giải thích trôi chảy.
"Quả thực như thế?" Đại hán lộ ra vẻ do dự, các tu sĩ còn lại cũng bán tín bán nghi."Phú huynh là Cửu U tông chấp pháp trưởng lão, không cần phải ở đây cố tình lừa gạt chúng ta. Hơn nữa nếu thật sự là Cửu U tông tháo gở phong ấn, thì Cổ đạo hữu của Cửu U tông không thể không đích thân đến đây chủ trì." Hoa Thiên Kỳ thần sắc hòa hoãn, tựa hồ đã hoàn toàn tin tưởng lời của lão giả.