"Hàn Lập, Thiên Nam", Phú lão giả cùng Bạch Dao Di không khỏi nghi hoặc liếc mắt nhìn Hàn Lập.
Hàn Lập lại chính là nhìn ngũ đạo bạch ảnh xa xa, thần sắc lo lắng, không nói một lời.
Phải biết rằng hắn là hung thủ giết chết một gã Trưởng lão Nguyên Anh trung kỳ của Âm La tông, lại còn cướp đi trấn tông chi bảo Quỷ La Phiên của đối phương, tự nhiên không có khả năng có thể hóa giải chuyện này. Huống chi, hắn vốn đã nghĩ từ trong Âm La tông tìm được phương pháp giải chú của Phong hồn chú, mà pháp quyết này, trong Âm la tông cũng chỉ có tông chủ cùng vị đại trưởng lão trước mặt này biết mà thôi.
Vì thế, Hàn Lập vốn còn tính chuyện sau này, lại có chủ ý đánh tới Âm La Tông.
Cho nên hôm nay thật ngoài ý muốn lại gặp được đối phương ở nơi này, Hàn Lập không kịp đề phòng, không khỏi thầm cân nhắc đến việc lấy cứng đối cứng cùng đối phương. Dù sao vô luận hai kẻ này đều là những kẻ quyền cao chức trọng trong Âm La Tông, cơ hội tìm được họ đơn lẻ thật sự không nhiều lắm.
Mà khi hắn cùng với nguyên anh hậu kỳ Ngân Sí dạ xoa sống mái với nhau một hồi. Tuy rằng quái vật kia thân mình không hợp thủ pháp trong bảo khố, bản thân lại có cấm chế trong người, nên mới thiếu chút nữa bị hắn tiêu diệt. Nhưng hắn biết lúc ấy cũng chưa tung ra hết tất cả thủ đoạn, khôi lỗi lưu lại trên người vẫn chưa vận dụng toàn bộ, đối phó với tên ma tu Nguyên Anh hậu kỳ trước mặt khả năng thủ thắng không hẳn là khó nắm chắc.
Hơn nữa hơn nữa ngũ tử đồng tâm của đối phương cho dù tiếng tăm rất lớn, nhưng hắn có Ích Tà Thần lôi tại khắc chế ma công, thật hữu hiệu vô cùng.
Trong lòng Hàn Lập ý niệm xẹt qua như chớp, cân nhắc quan hệ lợi hại, xa xa ngũ đạo bạch ảnh đột nhiên hai tay kháp quyết, quanh thân quang mang chớp lóe, một gã hôi bào tu sĩ từ trong bạch ảnh xuất hiện một cách quỷ dị, làm cho người ta cảm thấy hư hư thực thực.
Trên mặt hôi bào tu sĩ có một tầng bụi khí nhành nhạt che khuất, không thể thấy rõ ràng khuôn mặt, nhưng búi tóc hoa râm cùng hình dáng, rõ ràng là một lão giả niên kỷ không nhỏ.
Chân thân Kiền lão ma rốt cuộc tách khỏi phụ thân ma tử, trực tiếp hiện ra.
Một lần này, không riêng gì Hàn Lập, ngay cả Phú lão giả cùng Bạch Dao Di cũng phải kinh hãi. Hai mắt không chớp nhìn thằng vào lão ma. Muốn nhìn xem vị đại trưởng lão Âm La tông này rốt cuộc có toan tính gì.
Nhưng lão ta căn bản không mở miệng nói chuyện.mà là đưa tay vỗ tới túi trữ vật. Một cây tiểu phiên đen nhánh như mực hiện ra trong tay. Tiếp theo hướng ba người Hàn Lập khẽ lay động.
(Phú) Lão giả sắc mặt thay đổi. Một tay lập tức nắm lấy một kiện bảo vật.
Quang thân Bạch Dao Di hàn quang đại phóng.Trong khoảnh khắc, thân hình liền được hộ thể linh quang bao phủ.
Ngược lại, Hàn Lập khẽ nhướng lông mày, cũng không có hành động gì khác, nhưng ánh mắt lại càng thêm âm lãnh.
"Kỳ quái, kỳ quái." Tiểu phiên kia hắc mang chớp lóe. Cũng không có gì khác thường xuất hiên. Điều này khiến cho Kiền lão ma không ngừng tự hỏi, tựa hồ có chút kinh ngạc.