"Vậy sao! Không biết môn hạ đệ tử này của lão phu đã đắc tội như thế nào, mà Trịnh vệ huynh không tiếc thân thủ tự tay giáo huân vậy?" Đúng lúc này, một thanh âm nhàn nhạt (không nóng không lạnh, vô cảm – Vịt) từ xa truyền tới, tiếp đó mấy đạo độn quang khác nhau nhanh chóng bay tới, chớp mắt đã thấy mấy tên Độc thánh môn đệ tử ở trước mặt.
Người vừa lên tiếng, đối diện với nhân ảnh thần sắc đờ đãn phía trong hồng quang kia, chính là vị tu sĩ họ Hoa.
"Thì ra Hoa huynh thực đã đến, Trịnh mỗ thất lễ rồi. Tại hạ vừa rồi chỉ là cùng với đệ tử quý môn nói giỡn mà thôi, làm sao dám lấy lớn khi nhỏ chứ!" Đại khái những tu sĩ ở đây đều thấy dược, tu sĩ hùng hùng hổ hổ bên trong hồng quang kia,vừa thấy vài vị Độc Thánh môn trưởng lão tới đây, lập tức cười cười nói, khác xa so với lúc trước, một chút thể diện cũng dem quẳng đi mất.
"Hắc hắc, vị này chính là tứ tán chân nhân đại danh đỉnh đỉnh Trịnh vệ đạo hữu sao. Hôm nay gặp mặt, quả nhiên danh bất hư truyền!" Một trận cười to từ bên kia truyền tới, mọi người chợt thấy hoa mắt, tại chỗ hồng quang cùng với đam tu sĩ Độc thánh môn bỗng nhiên xuất hiện năm bóng người mờ ảo, mỗi người tựa như cây gậy trúc đứng đó.
"Ngũ tử đồng tâm ma! Nguyên lai là Âm la tông Kiền huynh đã tới rồi!" Tu sĩ bên trong hồng quang thanh âm đại biến, chấn động mãnh liệt.
"Không dám, Trịnh huynh thanh danh vang lừng, không đi so với kẻ hèn này a!" Kiến lão ma cười khẽ.
Lời này thật ra cũng đúng. Vị tứ tán chân nhận này cũng là một nhân vật có tiếng trong giới tu tiên Đại Tấn.
Chẳng qua, cũng chẳng phải là một thân thần thông cao thâm gì, mà là một kẻ gian xảo chuyên bắt nạt kẻ yếu. Đối với tu sĩ tu vi thấp hơn hắn, hắn liền như hung thần ác sát, không chút lưu tình. Còn hễ gặp tu sĩ tu vi cao hơn, thì hắn lập tức chịu thua, a dua nịnh nọt, chẳng thèm để ý tới mặt mũi. Nhưng một khi có cơ hội liền trở mặt vô tình, thường lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, đánh lén sau lưng
Loại người như vậy, tự nhiên đắc tội với không ít tu sĩ, thậm chí hiện có một vài tu sĩ Nguyên Anh kỳ đối với hắn cũng hận thấu xương. Kẻ này tuy là tán tu nguyên anh sơ kỳ, là thời kỳ tốt nhất để tu luyện đề thăng cảnh giới, nhưng thần thông cùng công pháp lại kỳ kém vô cùng. Bởi trong lúc vô ý chiếm được một kiện kỳ bảo thượng cổ "Tứ phương phi thiên ngoa", thi triển độn tốc cực nhanh, so ra cũng không kém hơn tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ là mấy.
Hơn nữa người này lại còn tu luyện vài loại bí thuật kỳ dị chuyên môn bảo mệnh, thêm nữa rất ít trêu chọc những tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ lợi hại, cho nên tuy bị không ít người hận thấu xương, thế nhưng vẫn tiêu dao đến nay, trở thành một trong những kẻ tiếng xấu nhất Đại tấn tu tiên giới.
Hoa Thiên Kỳ đương nhiên trên mặt rất khó coi. Nhưng thật ra Kiền lão ma đối người này hình như lại có chút thấy hứng thú.