"Không có khả năng! Dưới hai Kiện Thông thiên linh bảo trấn áp, nay nhất giới căn bản không có khả năng? Nay tiền bối thoát ra khỏi Cửu chân phục ma trận, huống hồ phong ấn đã nứt ra một khe hở. Với thực lực của tiền bối rời ra khỏi nơi này cũng không phải việc khó. Sao còn có thể tiếp tục dừng lại nơi đây. Hơn phân nửa đây chỉ là một tia thần thức của tiền bối thoát ra, muốn doạ cho vãn bối kinh sợ mà thối lui thôi" Hướng Chi Lễ sau một lúc kinh hoàng, lập tức như nhớ ra cái gì, trên mặt thần sắc nhanh chóng khôi phục lại sự trấn định.
" Ngươi cũng biết Cửu chân phục ma trận cùng thông thiên linh bảo! Chẳng lẽ ngươi là hậu nhân của Côn Ngô Tam Lão?" Lúc này thanh âm của nữ tử tuy rằng vẫn rất êm tai, nhưng trong lời nói mang thêm một phần băng lãnh.
Vãn bối cũng không phải là hậu nhân của ba vị Côn Ngô Tam Lão tiền bối, nhưng cũng biết chuyện tình liên quan tới tiền bối, nay nhất giới quả là có mấy người biết chuyện này, vừa hay vãn bối là một người may mắn trong số đó" Hướng Chi lễ vừa nói, một bên xoay người không ngừng nhìn mọi nơi xung quanh, bộ dáng trông rất cẩn thận. "Hừ không cần tìm kiếm cái gì. Bản phi chân thân còn chưa có thoát khốn, nhưng cũng sẽ không cho ngươi có cơ hội phá hư lần thoát khốn ngàn năm khó gặp này của ta. Trước tiên ngươi hãy thành thành thật thật nghỉ ngơi ở trong này mấy tháng đi" Ngay khi nữ tử vừa mới lạnh lùng nói xong, ở phía trên không trung thạch đình đột nhiên không gian vặn vẹo, tiếp theo một trận lốc xoáy bạch sắc trống rỗng hiện ra, từ trong lốc xoáy phóng ra một mảng lớn ngũ sắc hà quang hướng đầu của Hướng Chi lễ chụp xuống. "Huyễn diệu thiên tượng!" Hướng Chi Lễ nhìn thấy cảnh này, sắc mặt đại biến, không một chút nghĩ ngợi toàn thân đồng thời loé lên Ngân quang, hoá thành một đạo độn quang bắn nhanh mà chạy. Nhưng cái kia Ngũ sắc quang hà xoay chuyển một vòng, nhất thời một cỗ hấp lực cường đại hư không xuất hiện, nhưng lại hút tiểu lão nhi đang dùng hết sức độn quang, có chút bị giữ lại. Theo quang hà bao trùm qua, Hướng Chi Lễ cả người trong khoảng khắc biến mất tại chỗ vô ảnh vô tung, giống như chưa bao giờ có người này xuất hiện tại đây. "Xem ra ta phải ngủ say trong một đoạn thời gian, có thể đến nơi đây tu sĩ càng lúc càng nhiều! Hy vọng ngày ta tỉnh lại, chính là lúc ta chân chính thoát khốn! Côn Ngô Tam Lão ta muốn cho các ngươi biết phong ấn bản phi phải trả giá như thế nào! Nếu tới ngày đó. khách … khách …" thanh âm nữ tử có vẻ suy yếu thì thào vài câu,rồi khanh khách một trận cười điên cuồng, sau đó thanh âm đột nhiên ngừng lại Bảy ngày sau, Sau khi Tu sĩ Diệp Gia công phá Vạn Tu Chi Môn, lúc này lại một lần nữa lâm vào một cái ảo trận cực kỳ cao minh. Ba người Hàn Lập cũng bị một đạo cổ quái cấm chế ngăn trở tại một thềm đá trên núi, đang đau khổ suy nghĩ tìm mọi phương pháp phá bỏ cấm chế. Lúc này tại bên ngoài phong ấn, Trên mặt đất tại vùng phụ cận của Vô Danh tiểu hồ lại phi thường náo nhiệt. Tu sĩ tụ tập nơi đây đã lên đến hơn ngàn người, phân bố trong phạm vi hơn mười dặm xung quanh. Thậm chí liên tiếp Nguyên Anh kỳ tu sĩ cũng lần lượt xuất hiện mười mấy người. Trong đó đáng chú ý nhất rõ ràng là nhóm người đang song song đứng thẳng trên mặt hồ gồm bốn gã Độc Thánh Môn trưởng lão. Còn lại là phần lớn các Nguyên Anh Tu Sĩ hành động đơn lẻ. Hiển nhiên đều là mới nhận được tin tức tới đây. Lúc này tại trước mặt mấy vị trưởng lão của Độc Thánh Môn đang có một gã môn hạ đệ tử đang báo cáo cái gì đó. "Đại trưởng lão, chúng ta đã tìm tòi cả trên và dưới lòng đất hơn một nửa phong ấn, đã tìm ra một chút manh mối. Tại cách đây hơn hai mươi dặm phía dưới lòng đất, nơi đó bị người cố ý dùng một cái ảo trận che dấu cái gì đó, các đệ tử tinh thông trận pháp đang cực lực phá cấm, Nhưng chính là, cái pháp trận kia do một cao thủ tinh thông trận pháp bày ra, cho lên việc bài trừ cấm chế còn phải tiêu phí một chút thời gian" Tên kia đầu quấn khăn đỏ đệ tử, cung kính nói. "Có manh mối là tốt rồi. Chúng ta đợi ở đây mấy ngày, Nếu mà không tìm được cửa vào phong ấn lúc ấy mới phiền toái. Chẳng qua các ngươi cũng phải chú ý một chút, đừng để cho người khác phát hiện hành động của các ngươi. Đi về trước đi, khi nào phá vỡ ảo trận thì lập tức thông báo cho chúng ta" Đầu quấn khăn xanh trung niên tu sĩ thở phào một cái, phân phó nói. "Vâng" Tên kia địa tử khom người đáp, Sau đó duỗi tay lấy ra một tấm Thổ độn phù. Hướng trên người vỗ một cái. thân hình nhập vào trong đất không thấy bóng dáng. Lúc này một tên Độc Thánh Môn trưởng lão khác đột nhiên mở miệng: "Hoa sư huynh, không cần quá mức lo lắng, Nam Cương chúng ta cũng không có Nguyên Anh Hậu Kỳ tu sĩ. Cho dù các Tông môn tu sĩ khác có chạy tới, chúng ta bốn người liên thủ cũng không cần sợ ai" " Nói là nói như thế cũng không sai, nhưng mà mỗi ngày chậm trễ, chạy tới nơi đây các cao giai tu sĩ sẽ càng ngày càng nhiều hơn, Mà Nam Cương cũng không phải chỉ có mỗi một bổn môn một nhà, mà cũng có mấy môn phái thực lực không dưới Độc Thánh Môn chúng ta, nếu nói trước khi chúng ta tiến vào mà bọn họ chạy tới, khẳng định lúc đó sẽ không ổn. Huống chi nếu kéo dài một vài ngày, Người của Chính Ma Thập đại tông môn chỉ sợ cũng sẽ nhúng tay vào chuyện này" Trung niên tu sĩ họ hoa âm trầm nói. Nghe nói như thế, các trưởng lão Độc Thánh Môn còn lại có người không cho là đúng, có người đồng dạng lộ ra một tia bất an Mà đúng lúc này Tu sĩ họ hoa đột nhiên khẽ "A" lên một tiếng kinh ngạc, bỗng nhiên ngẩng đầu hướng một bên bầu trời nhìn lại. Những người còn lại đều ngẩn ra, đều cùng nhau nhìn lại. Chỉ thấy xa xa trên bầu trời linh quang chớp động, một đám mây tro bụi thật lớn bỗng rưng xuất hiện ở phía chân trời, tiếp theo hướng về phía bên này phi độn mà đến, tốc độ nhanh vô cùng. Độc Thánh Môn bốn người thần thức tự nhiên cảm ứng được trong đám vân bụi đó có một cỗ linh áp đáng sợ, mấy người sắc mặt không khỏi biến đổi. Đám mây tro bụi đó trong nháy mắt đi tới phía trên bầu trời của tiểu hồ, sau đó "Phù" một tiếng, đám mây bụi đột ngột bạo liệt nổ tung, sau đó biến mất vô ảnh vô tung, lúc này trên không trung xuất hiện năm đạo nhàn nhạt bóng trắng, mỗi người mang vẻ mặt mơ hồ, không có nhúc nhích. "Ngũ tử đông tâm ma!" Tu sĩ họ hoa vẻ mặt một lần nữa ngưng trệ xuống. "Ngũ tử đồng tâm ma? Chẳng lẽ là Âm La Tông Càn lão ma hoá thân ma tử?" Một gã Độc Thánh Môn trưởng lão lúc này mặt mũi xanh mét hô nhỏ một tiếng. "Hừ! Ngoại trừ lão mà này, trong thiên hạ còn có người nào tu luyện loại ma công này" Càn lão ma chân thân có khả năng phụ thể tại bất cứ một ma trong ngũ ma này, trừ phi có năng lực đồng thời diệt sát cả năm tử ma, Nếu không hắn cũng không chết" Trung niên tu sĩ họ hoa hừ lạnh một tiếng, rồi nhẹ giọng giải thích.