Khi hai người bay ra khỏi thông đạo đã thấy Hàn Lập đang đứng phiêu phù trên không nhìn về hạp cốc bên trong khe núi, nghiên tai nghe ngóng cái gì đó.
Hai người lúc này mới phát hiện từ bên ngoài truyền đến từng tiếng oanh long, tiếng động dội lại ngày càng nhỏ dần. Nếu không phải ba người đều có tu vi nguyên anh kì, năng lực nghe nhìn vượt xa thường nhân thì không thể nào nghe thấy được âm thanh truyền tới, nếu không cũng chỉ tưởng là tiếng gió thoáng qua tai.
"Hình như từ phía bên trên truyền đến, hơn nữa còn phi thường xa. Nếu không phải trong này bị phong bế thành một không gian độc lập. Thì với khoảng cách xa như vậy chúng ta không thể nghe thấy được." Lão già họ Phú nghe ngóng một lát rồi nhướng mày nói.
"Một khi chúng ta đối với nơi này không quen thuộc, chi bằng chúng ta đến nơi phát sinh tiếng động tìm hiểu xem, còn tốt hơn là chúng ta chạy loạn tìm kiếm xung quanh. Đương nhiên chúng ta phải thi triển pháp thuật ẩn thân để người khác không phát hiện ra chúng ta." Hàn Lập liếc mắt nhìn hai người rồi đề nghị.
Hai người kia tự nhiên là không có ý kiến gì liền lên tiếng đáp ứng.
Lão giả hai tay đan lại với nhau(kháp) liền lóe ra một phiến lục quang, sau đó quang hoa mờ dần đi, thân hình lão giả cũng mờ theo cuối cùng biến thành một cái bóng xanh mờ mờ. Nếu không lại gần nhìn kĩ thì đúng là không thể phát hiện có sự tồn tại của người khác.
Đương nhiên điều này là do trong này thần thức bị áp chế. Nếu mà là ở bên ngoài, đối với tu sĩ đồng cấp thì phương pháp ẩn nặc này cũng không phát huy được nhiều tác dụng.
Bạch Dao Di ngọc thủ giơ lên, trên tay chợt sáng liền xuất hiện một khối lệnh bài trong suốt giống như được chế tạo bằng băng tinh khiết.
Nắm trong tay lệnh bài, trong miệng phát ra chú ngữ êm dịu, trong khoảng khắc từ trong lệnh bày bắn ra một dải ngân hà, bao phủ lấy toàn thân nàng vào trong.
Tiếp theo quang hoa chợt lóe lên, thân hình Bạch Dao Di chợt biến mất.
Thấy hai người trước sau đều đã thi pháp ẩn dấu hành tung. Hàn Lập chợt mỉm cười, cũng không thấy có hành động gì mà linh quang trên người chợt lóe lên liền biến mất.
Mặc dù lão già họ Phú cùng Bạch Dao Di đứng cùng với Hàn Lập, nhưng ngay cả dùng thần thức cảm ứng cũng không phát hiện ra tung tích của Hàn Lập.
Một lần nữa, cả hai trong lòng đều cả kinh.
Mà lúc này Hàn Lập mới ra ẩn thân phù trên tay bán lên người lúc này thân hình lúc này mới hiện lên như có như không.
"Xuất phát" Hàn Lập hô một tiếng ngay lập tức cả ba người bay thẳng lên trời.
Tại nơi thần bí lạ lẫm này, ba người không dám bay hết tốc độ, chỉ phi hành nhanh hơn khinh thân thuật một chút, hướng đến nơi phát ra tiếng nổ mà bay tới.