Vào đến trong sơn động, Hàn Lập thấy lão già họ Phú và Bạch Dao Di đang ngồi đả tọa mộ cách tự nhiên.
Hàn Lập cũng không muốn quấy rầy bọn họ, sau một lúc do dự liền vỗ vào túi trữ vật, lấy ra một cái trận bàn, sau đó liền ném lên trên không trung.
Tức thì linh quang bắn ra tứ phía, chỉ bao trùm phạm vi trong sơn động, hình thành nên một cái pháp trận đơn giản.
Pháp trận này ngoài tác dụng ẩn náu, thì nếu có địch nhân xâm nhập thì nó cũng có thể phát ra tín hiệu cảnh báo.
Hai người kia coi như không thấy việc Hàn Lập làm, ngôi yên tại chỗ không nhúc nhích.
Hàn Lập thấy vậy liền mỉm cười, sau đó tại một góc sơn động khoanh chân ngồi xuống, cũng nhắm mắt dưỡng thần.
Sau một ngày một đêm, lão già họ Phú và Bạch Dao Di pháp lực mới dần dần phục hồi lại.
Hai người trước sau cùng đứng dậy, thần sắc Hàn Lập chợt động, hai mắt mở ra:
"Hai vị đạo hữu đã khôi phục lại toàn bộ pháp lực?" Hàn Lập nhàn nhạt hỏi.
"Đa tạ Hàn huynh đã làm hộ pháp, ta và Phú huynh pháp lực đã khôi phục như trước." Bạch Dao Di thản nhiên mỉm cười nói.
"Hàn huynh đi ra ngoài một chuyến, vậy có biết nơi này là nơi nào không?" Lão già họ Phú liếc mắt nhìn không gian rộng lớn xung quanh một cái, nhịn không được liền hỏi.
"Tại hạ không rõ lắm, nhưng hiện tại chúng ta đang ở trong một lòng núi lớn, xung quanh bị hạ cấm chế. Nếu muốn đi ra ngoài thì không phải là việc đơn giản." Hàn Lập thản nhiên nói.
"Núi lớn? Hàn huynh xuất thân từ hải ngoại, không quen thuộc tình huống trong lục địa, các dãy núi nổi tiếng là chuyện bình thường. Nhưng còn Phú mỗ thì lại có thể dễ dàng nhận ra." Nhãn tình lão già họ Phú sáng lên. Phi thường tự tin nói.
"Hắc hắc! Phải không? Nếu Phú huynh đã nói như vậy, thì không ngại đi ra phía ngoài nhìn rõ rồi hẳn nói." Hàn Lập cười hắc hắc, không có ý kiến nói.
"Nghe khẩu khí của Hàn huynh, không lẽ núi này có gì đặc thù, thiếp thân cũng đi ra ngoài xem sao?" Bạch Dao Di hình như nhận ra cái gì đó, hai mắt chớp động nói.
Hàn Lập gật gật đầu, vẻ mặt không chút biểu tình.
Hàn Lập bộc lộ thần thông vượt xa hai người, nên hiện tai tự nhiên trở thành người cầm đầu.
Vì thế, Lão già họ Phú và Bạch Dao Di cùng liếc nhau sau đó hóa thành hai đạo quang mang bay ra ngoài sơn động.
Hàn Lập ngồi dưới đất không có đứng dậy, nhưng bàn tay liền lộn lại hiện ra một cái truy tung pháp bàn trên tay.
Ánh mắt nhìn qua cái pháp bàn một cái, mặt rên pháp bàn có hai điểm một trắng một đen, hai quang điểm này hiện lên một cách rõ ràng.
Hàn lập hai mắt híp lại, nhìn pháp bàn không nói một lời.
Chẳng biết qua bao lâu, hai chân mày nhướng lên, trên tay chợt phát sáng, pháp bàn đã không thấy tăm hơi.
Một lúc sau, tại cửa động hào quang chợt lóe lên, lão già họ Phú cùng Bạch Dao Di đã phi độn quay trở về, nhưng sau khi hai người hiện thân thì thần sắc không được tốt lắm.