Trải qua một đoạn thời gian, số tu sĩ tra xét những chỗ pháp trận còn lại cũng lục đục trở về, lời bẩm báo đều giống với người đầu tiên, đều là trận bị hủy, đệ tử thao túng pháp trận biến mất không thấy.
Lần này mọi người đều phải đối mặt với vấn đề lớn, tất cả Diệp gia tu sĩ đều trở nên trầm mặc.
"Trong phạm vi trăm dặm quanh đây, ngoại trừ Diệp gia tu sĩ chúng ta cũng không có những tu sĩ khác tồn tại, sao lại có người lẻn từ phía sau phá hư được. Thời gian động thủ của những người này thật là vừa khéo a, bên này vừa mới giải trừ phong ấn, bên kia đã có người động tay động chân lên pháp trận được che dấu. Xem ra vấn đề phát sinh từ nội bộ chúng ta." Nho sinh bỗng nhiên cười lạnh nói.
"Từ nội bộ? Không có khả năng. Đều là người của Diệp gia, tại sao lại phải làm như vậy?".
"Đều là người Diệp gia? Điều này không nhất định, không phải là có một gã không phải họ Diệp sao?"
Một trận nghị luận nổi lên, đột nhiên có một người đứng lên nói.
Nghe nói thế, hơn phân nửa tu sĩ trong lòng đều chợt động hướng tới một người.
Người nọ tướng mạo bình thường, thần sắc bình tĩnh, đúng là nhân loại tu sĩ do cổ ma hóa thân.
"Hàn trưởng lão là do ta tự mình mời đến, hơn nữa cùng thất thúc đợi cùng một chỗ. Đừng có ở đấy mà đoán mò" Diệp gia Đại trưởng lão phải mở miệng quát để chấm dứt nghị luận.
"Đúng vậy, Hàn đạo hữu vẫn cùng lão phu ở một chỗ. Hai người bọn ta trò chuyện với nhau rất vui." Tên đầu to quái nhân điềm đạm nói.
Những tu sĩ còn lại nghe được như thế, tự nhiên đối với vị Diệp gia trưởng bối cực kỳ tin tưởng, lúc này lòng nghi ngờ đều tan biến hết.
Lúc này nho sinh quay lại phân phó đối với mặt chữ điền tu sĩ:
"Nhị ca, ngươi đi đáy hồ xác nhận một chút. Nhìn xem ngoại trừ những đệ tử mất tích ra còn thiếu người nào không?."
"Ta biết rồi." Tu sĩ mặt chữ điền gật đầu đáp ứng, sau đó hóa thành một đạo độn quang chìm vào đáy hồ không thấy bóng dáng.
"Các vị trưởng lão, chúng ta cũng chuẩn bị một chút đi. Mặc dù nơi này dị tượng kinh người, không cách nào tiếp tục giấu diếm được nữa, nhưng trong thời gian ngắn sẽ không có thế lực đối với chúng ta tạo thành uy hiếp xuất hiện. Nam Cương cũng không có môn phái quá lớn. Những tu sĩ khác muốn đến nơi đây cũng cần mươi bữa nửa tháng. Mặc dù không biết bên trong Côn Sơn tình huống ra sao nhưng chúng ta phải nhanh chóng khai quật bí bảo, đặc biệt là hai kiện thông thiên linh bảo kia, nhất định phải trong thời gian ngắn bắt được trên tay. Chỉ có như vậy, mưu đồ của chúng ta cho dù bị phát hiện cũng có đủ thực lực để bảo vệ mình. Nếu không, chẳng những mấy trăm năm mưu hoa tất cả đều thành đan áo cho người khác, Diệp gia còn có thể bị diệt tộc. Tuyệt đối không cho phép xuất hiện loại tình huống này." Bạch bào nho sinh lại lành lùng hướng những người khác nói.
"Vâng, đại trưởng lão."
Những vị trưởng lão của Diệp gia nghe được lời ấy trong lòng đều rùng mình, đồng thanh đáp ứng.