Đám bụi ti bị vầng sáng ngăn lại, sau đó rơi rụng dần, cuối cùng vô thanh vô tức biến mất.
Ti võng vốn vô cùng chu mật lúc này như tuyết giữa trời xuân, dưới ánh sáng mặt trời tất cả đều tiêu tán.
Mà đúng lúc này, tam sắc hỏa phượng mới bắt đầu thật sự công kích, hai cánh vung ra hóa thành một quang cầu khổng lồ, sau khi áp súc lại một chút đột nhiên cuồn trướng ra bốn phía.
Cơ hồ chỉ trong nháy mắt, một cái kim ngân quang luân tam sắc xuất hiện trên không trung, hình thể khổng lồ mang cự võng gắn vào trong, mà trên tam sắc quang luân phù văn không ngừng lưu chuyển, lớn thì hơn trượng, nhỏ cũng gần thước, toàn các phù văn kỳ lạ khó hiểu nhưng lại khiến người xem sinh cảm giác kính sợ.
Nhìn cảnh tượng phi thường diễm lệ trên không trung, Hàn Lập cùng Ngân Sí Dạ Xoa lắp bắp kinh hãi.
Sau đó quang hoa lóe lên, quang luân to lớn vừa xuất hiện đã biến mất.
Cùng biến mất còn có hôi sắc cự võng, phảng phất như hai vật này chưa từng xuất hiện tại đây.
Đôi nhục sí phía sau Ngân Sí Dạ Xoa vô thức phe phẩy, trên mặt lại hiện ra biểu tình không tin được.
Phải biết rằng ti võng kia là do hắn ngưng tụ gần như toàn bộ thi sát chi khí mà thành, chỉ lưu lại trong cơ thể một phần rất ít dùng để miễn cưỡng hoạt động thân thể mà thôi, căn bản không thể tiếp tục công kích.
Đối phương chỉ khẽ vẫy cánh một cái đã gần như hóa giải toàn bộ thần thông của hắn, mà tam sắc luân xa vừa rồi lại như ẩn chứ linh lực khủng bố, nếu hắn bị vây bên trong hơn phân nữa là bỏ mạng.
Đó không còn là vấn đề uy lực của hỏa diễm bên trong nữa mà bên trong đó đã ẩn hàm thiên địa pháp tắc, chỉ có Hóa Thần kỳ mới có thể tiếp xúc.
Tuy rằng hắn vẫn chưa tiến giai đến Kim Thân Nguyệt thi nhưng ở cảnh giới này đã hơn vạn năm tự nhiên cũng hiểu biết một ít.
Một kích vừa rồi chỉ ẩn chứa một phần rất nhỏ thiên địa pháp tắc nhưng đã khiến tinh thần Ngân Sí Dạ Xoa trầm xuống.
Vũ phiến trong tay đối phương rốt cuộc là bảo vật gì, sao lại có uy lực kinh khủng như thế.
Với tu vi của hắn nếu trong tay có thêm một kiện pháp khí tương xứng để phối hợp cũng vị tất e ngại công kích này. Chỉ tiếc từ sau khi hắn khai mở linh trí đến giờ, đều bị hãm trong pháp trận, không hề có cơ hội tự mình luyện chế bảo vật.
Nếu không thì sao các tu sĩ tiến vào đến đây sau này đều bị hắn giết sạch chứ. Rồi lại mượn thi thể họ, dùng huyết tế pháp luyện chế thành thi sát hóa thân. Cũng bởi vì hành động của hắn đều bị hạn chế gắt gao tại đây.