Mọi người đi dọc theo mặt đông thông đạo, vào từng động để tìm kiếm.
Để phòng ngừa chuyện ngoài ý muốn, bình thường thì ba người tiến vào trong hang động thăm dò, còn những khác người khác thì bảo vệ cho thông đạo phòng ngừa âm chi mã nhân cơ hội bỏ trốn mất dạng.
Không bao lâu, mấy người đã đi tới chỗ đại hán họ Nguyên phát hiện ra âm chi mã. Đó là một hang động nhỏ không được lớn cho lắm.
Lúc này, hắc y mỹ phụ và Bạch Dao Di thủ ở bên ngoài, Hàn Lập thì cùng bọn người lão giả đi vào thám thính một lần.
Người vừa đi vào, đã phát hiện chỗ lạ thường trong hang động, âm phong cực yếu, thậm chí còn có một chút cảm giác ấm áp.
Kết quả bọn họ phát hiện ngoại trừ một ít đất cát mềm mềm, còn có vài khối khối noãn ngọc nguyên quáng(quặng thô) được chất đống trong góc hang động, mà trong không gian lưu lại một mùi thơm nhè nhẹ thơm ngát, hơi giống với mùi thuốc, lại giống như gỗ đàn hương, phảng phất như là hỗn hợp của hai cái vậy.
Mà sau khi ánh mắt nhìn qua,còn có thể phát hiện một chút dấu vết vó ngựa lung tung, nhưng kích thước rút nhỏ đi mấy lần.
"Đây đích thật là âm chi mã không sai!". Đi xung quanh mấy cái đấu chân hai vòng, rồi ngửi hương thơm trong không trung, lão giả họ Phú hai tay chà xát vào nhau nói, có thể thấy được trong lòng hắn cực kỳ hưng phấn.
"Một khi Phú huynh đã nói vậy, khẳng định là không sai. Chúng ta lập tức đuổi theo đi.Thông đạo này cũng không có rộng lắm, hơn phân nửa là chi nhánh mở rộng của thông đạo. Chúng ta đuổi theo một chút, cũng có thể đem vật ấy bức ra." Đại hán họ Nguyên mặt cũng nổi lên một tia hồng quang nói.
"Uhm, lời ấy có lý. Chúng ta bây giờ..." lão giả họ Phú gật đầu, nhưng lời vừa mới nói một nửa, đột nhiên tiếng "Oanh long long" truyền đến, sau đó ba người dưới chân đồng thời bất ổn, cả cái hang động bắt đầu lay động.
Tiếp theo từng đợt tiếng động tựu như sóng to gió lớn từ bên ngoài huyệt động truyền đến. Phảng phất thanh âm như ở không xa.
Ba người cả kinh, lập tức linh quang trên người chớp động, đồng loạt hóa thành ba đạo độn quang bay ra khỏi nơi này.
Trong nháy mắt mấy người hiện ra bên trong thông đạo. Vẻ mặt hai nàng đang giật mình nhìn về phía trước.
Nơi đây truyền đến từng tiếng từng tiếng bước chân một. Cũng không biết là đại quái vật gì. Không ngờ mỗi một lần đi lại làm cho cả thông đạo rung động. Đồng thời tiếng gào kinh người kia cũng là từ cùng phương hướng này truyền đến. Hiển nhiên là do cùng một thứ phát ra.
Bọn họ liếc mắt nhìn nhau, không cần ai nhắc nhở, đều đã xuất ra pháp bảo của mình, sắc mặt ngưng trọng nhìn tới.
Người khác bởi vì âm phong màu đen ngăn cản không thể nhìn quá xa, hai mắt Hàn Lập sớm đã thoáng hiện lam quang, thoáng cái thấy được ngoài trăm trượng có một con quỷ vật.
Kết quả hắn không khỏi hít một ngụm lương khí.
Kia đúng là một đầu cự lang(sói lớn) cả người mọc đầy lông xanh.
Con Lang này bốn chân chạm đất, cao chừng ba trượng, đầu nó giống như một gian phòng thật lớn, một đôi mắt sói cực lớn đỏ như máu, bốn móng vuốt sói lại đen thùi sắc bén, tựu như lưỡi dao sắc vậy.