Bạch Dao Di kinh ngạc trợn tròn hai mắt, kim hình cung chỉ phóng ra một tiễn đã phá tan khối thây khô. Thi thể tồn tại ở đây không biết đã bao nhiêu năm, trong nháy mắt liền hóa thành tro bụi.
"Đi thôi. Xem ra thật sự là ta đã quá lo lắng rồi."
Hàn Lập nhướng mày, im lặng một lát nhàn nhạt nói. Sau đó liền bước ra ngoài, Bạch dao di cười khẽ cũng im lặng đi theo sau.
Sau đó không lâu, hai người một lần nữa lại xuất hiện ở trong thông đạo, tiếp tục tiến lên phía trước.
Ngay khi hai người vừa rời đi, một mảnh tử quang cuối cùng cũng bị hắc sắc âm phong bao phủ làm cho nơi này lại tối đen như mực, thì từ trong động quật phía dưới cột đá, đột nhiên có một bóng đen từ dưới mặt đất lao ra.
Bóng đen này toàn thân đen nhánh, diện mục mơ hồ, cảm giác như bóng đen này chỉ là một bóng ma. Chỉ có hai mắt, lục quang yêu dị đang chớp động.
Nó nhìn nghiệt viên bị biến thành băng nằm ngay ở lối vào một chút, rồi quay sang đám tro bụi phía trước cột đá, sau đó liền phất tay một cái.
Một màn quỷ dị xuất hiện!
Sau cái phất tay của bóng đen, tro bụi lập tức bay về phía nó, hình thành ra một bộ xương mờ ảo. Tiếp theo từ trong miệng bóng đen phát ra một hồi âm thanh huyền ảo. Từ trên người thả ra từng đoàn hắc khí, bao phủ toàn bộ đám tro bụi vào bên trong.
Một lát sau, một thây khô giống hệt như cái thây bị Hàn Lập phá tan lúc trước, từ bên trong hắc khí quay cuồng đi ra.
Lúc này, thây khô lại không còn là vật chết nữa, đầu lâu lắc lư chuyển động, sau đó há mồm nhắm ngay khối băng có nghiệt viên nằm bên trong ở lối vào phun ra một cổ hắc âm phong. Mắt thường cũng có thể thấy được tốc độ hòa tan của băng tiêu.
"Vèo" một tiếng, con nghiệt viên từ trong khối băng thoát ra, nó nhe răng vài cái rồi lao về phía thây khô, nhẹ nhàng trèo lên người sau đó ngồi im trông giống như sủng vật.
Thây khô lúc này lại có hành vi giống như một người bình thường, có vẻ như linh trí đã được mở ra hoàn toàn. Nó dùng móng vuốt đen nhánh để kiểm tra đầu nghiệt viên, động tác chậm rãi như đang đánh giá một việc gì đó.
Trong lúc đám người Hàn Lập chia nhau hành sự, trên đỉnh ngọn núi ở gần đó, trong một trang viên đang phát ra tiếng kêu rung trời, đang có gần trăm tên hắc bào tu sĩ từ trên cao dùng các loại pháp bảo pháp khí công kích một quầng sáng màu vàng, mà quầng sáng này đang bao phủ hơn phân nửa thôn trang ở trong, phía bên trong lại chỉ có hơn mười người hoàng bào tu sĩ đang liều mạng giữ vững trận kỳ, truyền linh lực gia cố cho cấm chế. Nhưng có lẽ vì nhân số quá ít, lúc này quầng sáng lung lay sắp, trên mặt đám hoàng bào tu sĩ đều lộ vẻ kinh hoảng.
Trên không không trung có một tên trung niên tu sĩ dung mạo uy nghiêm, trên người cũng mặc hoàng bào, sắc mặt tái nhợt dị thường.
Lúc này hắn đang bị năm bạch sắc nhân ảnh bao vây xung quanh, mà năm người này lại có dáng vẻ mờ ảo, như có như không.
"Tông huynh, ngươi thật không thể cho Hà gia một con đường sống sao? Ta cùng Quỷ Tông tông chủ cũng từng có duyên gặp mặt. Chỉ cần đạo hữu hạ thủ lưu tình, ta nguyện ý dẫn toàn bộ nhân mã Hà gia tộc từ nay rút lui khỏi tu tiên giới, không bao giờ xuất hiện nữa. Hơn nữa nơi này là Nam Cương, đạo hữu hành sự ác độc như vậy không khỏi làm cho các thế lực khác chú ý." Trung niên tu sĩ mặc dù biết rằng tình thế hiện nay không thể vãn hồi, nhưng vẫn không từ bỏ một tia hy vọng, ngửa mặt lên trời nói.