Nhãn châu Dao Di lưu động, bàn tay cầm kiếm trảm một trảm vào không khí, lập tức kiếm quang xuất ra chém vào vách động, lưu lại một vệt sâu.
Hàn Lập thấy cảnh này thần sắc liền động.
"Nhiều năm trôi qua như vậy mà linh tính của phi kiếm này chưa mất, có thể biết chủ nhân trước kia hao phí bao nhiêu công phu để luyện thành. Mà theo uy lực của phi kiếm này, chủ nhân nó hẳn là Kết Đan hậu kỳ. Mà thật kỳ quái, loại tu sĩ cấp bậc này sao có thể xuất hiện tại đây." Bạch Dao Di sau khi xem xét phi kiếm một hồi, không còn phát hiện được gì, khuôn mặt lộ vẻ nghi hoặc.
"Có thể để Hàn mỗ xem qua không?" Hàn Lập đột nhiên mở miệng.
"Đạo hữu không cần khách khí." Bạch Dao Di mỉm cười, ngọc chỉ bắn ra, phi kiếm nhẹ nhàng bay đến phía Hàn Lập.
Hàn Lập hươ tay, phi kiếm lập tức nằm trong lòng bàn tay, sau đó cúi đầu xem xét.
Sau một hồi lâu, hắn khẽ nhíu mày.
"Hàn huynh đã phát hiện được gì sao?" Bạch Dao Di tò mò.
"Toàn bộ phi kiếm này được luyện chế từ Lam nguyên tinh, nhưng đây thật không phải là việc làm sáng suốt, nếu có thể kết hợp thêm vài vật liệu phụ trợ khẳng định phẩm chất của nó sẽ tăng cao hơn một bậc. Nhưng loại phương pháp này cũng chỉ mới xuất hiện vài vạn năm gần đây, việc kết hợp các vật liệu phụ trợ để tăng uy lực pháp bảo cũng mới được nghiên cứu gần đây, mà nhìn các tiêu ký hoa văn trên thanh kiếm này cũng có thể thấy có đã có từ khá xưa. Chủ nhân của nó tuy không phải là thượng cổ tu sĩ nhưng cũng có thể là tu sĩ của mấy vạn năm trước." Hàn Lập bình tĩnh trả lời.
"Không ngờ Hàn huynh lại có hiểu biết sâu sắc về luyện khí thuật, thực khiến thiếp thân có chút kinh ngạc." Bạch Dao Di có chút bất ngờ.
"Không có gì, tại hạ chỉ là may mắn tại đồ phổ ( tư liệu lưu lại giống như kiếm phổ, đao phổ…) phát hiện ra mà thôi. Chúng ta cũng nên vào động xem qua, biết đâu có thêm một chút thu hoạch." Hàn Lập như vô tình xoay người về phía huyệt động nói tiếp.
"Được rồi, mời đạo hữu!" Bạch Dao Di gật đầu, tay nàng phóng ra một thanh bạch ngọc tán ( ô bạch ngọc), sau đó nhẹ nhàng bước vào trong.
Hàn Lập mỉm cười, từ ngón tay bắn ra phi kiếm, nhất thời bảo hộ toàn thân, sau đó mới theo sát phía sau.
Bên trong huyệt động đen tối dị thường, chỉ có thể nghe tiếng gió thổi cùng tiếng rít ẩn ẩn bên trong. Quỷ vật phía trong như đã phát hiện hai người, thanh âm càng thêm bạo ngược, theo thanh âm mà đoán hẳn khoảng cách đã không còn xa.
"Xem ra nơi này cũng không quá lớn, nguy hiểm cũng không nhiều."