"Đã có ma khí, tại hạ sẽ cố hết sức." Cổ ma gật đầu
"Tốt lắm, có câu này của đạo hữu là được rồi. Tất cả mọi người mau theo ta tiến vào đáy hồ. Ở đây tuy hẻo lánh nhưng nếu bị các tu sĩ tình cờ đi ngang qua phát hiện thì cũng không tốt." Tu sĩ mặt chữ điền vừa nói xong, linh quang đã lóe lên nhắm thẳng xuống mặt hồ.
Những người còn lại thấy thế cũng vội theo sau.
Trong chớp mặt một trận nhộn nhạo hiện ra trên mắt nước, các tu sĩ lần lượt biến mất dưới mặt hồ, chỉ còn lại vài cơn gió nhẹ thổi qua, yên tĩnh vô thanh.
Ở xa nơi tiều hồ hơn ngàn dặm, đám người Hàn Lập lại gặp phải một phiền toái nhỏ.
Hàn Lập thần niệm vừa động, một đoàn kim mang bắn ra, trong nháy mắt đem độc giác âm quỷ trước mặt đập nát.
Cơ hồ cùng lúc đó, kim quang trên đầu và dưới chân hắn cũng lóe lên, đem hai con quỷ còn lại chém thành hai nửa, thân thể chúng liền lập tức hóa thành hắc vụ bay đi tán loạn.
Hàn Lập lúc này mới xoay chuyển ánh mắt nhìn mọi người. Mấy người lão giả họ Phú cũng đang dùng pháp bảo tiêu diệt quỷ vật.
Mấy tên âm quỷ này hình dạng không lớn nhưng lại giơ nanh múa vuốt, hung hãn không sợ chết.
Hàn Lập không vui mừng mà ngược lại còn nhíu mày.
"Phú huynh, chúng ta đã đi được vài ngày vẫn không thấy tung tích của Âm Chi Mã. Những quỷ vật này tuy là do âm khí ngưng kết thành, không có linh trí nhưng cứ liên tục chém giết thế này cũng không phải là biện pháp." Đại hán họ Nguyên sau khi điểm chỉ xuyên thủng một tiểu quỷ, nhịn không được nói ra ý tứ của Hàn Lập.
"Nguyên huynh không nên nóng vội, động quật này vô cùng to lớn, Âm Chi Mã lại am hiểu ẩn nặc (ẩn thân) sao có thể để chúng ta dễ dàng phát hiện. Mấy tiểu quỷ này tuy là liên miên không dứt nhưng chúng ta giết bọn chúng cũng không tốn nhiều sức lực, chỉ cần vài khắc dùng linh thạch là có thể hồi phục đầy đủ pháp lực chống đỡ một thời gian dài." Lão giả họ Phú bình tĩnh đáp.
"Nói thế cũng không sai, nhưng để ngăn cản Kinh Phách âm phong ta cũng đã tiêu hao không ít pháp lực, lấy tu vi Nguyên Anh trung kì của chúng ta nhiều lắm là có thể chịu được thêm hai tháng." Bạch Dao Di nhìn tình hình xung quang, thở dài một hơi.
Bọn họ hiện đang ở trong một thông đạo khổng lồ cao hơn mười trượng. Vách đá hai bên trong suốt một màu hắc sắc hàn băng, hắc phong so với lúc ở lối vào còn nhiều hơn, không ngừng đảo quanh bọn họ, phát ra từng trận gào rít khiến người khác rối loạn tâm thần.
Nhưng âm phong này vừa tiến vào phạm vi phát sáng của Tử châu lập tức bị hóa giải hơn nữa, dù vậy bọn Hàn Lập cũng phải ngưng tụ linh lực quanh người, không dám để đám hắc phong này tiếp xúc thân thể.