Nửa ngày sau, ở một nơi sâu trong vạn độc cốc, nơi mà chỉ nhung nhúc toàn độc trùng, đột nhiên hơn mười cự đại hỏa cầu bắn ra.
"Phốc phốc" vài tiếng, mấy hỏa cầu này không nổ tung mà lại hóa thành hơn mười con hỏa xà sống động, di chuyển trên mặt đất.
Nhiệt khí tăng lên, trong chớp mắt đã đem đám độc trùng hóa thành tro bụi.
"Ha ha, khả năng khống chế pháp thuật của Hàn đạo hữu đã đến cảnh giới xuất thần nhập hóa rồi, nếu nói đạo hữu tu luyện thiên về hỏa công pháp hẳn cũng không mấy người không tin." Một tiếng nữ tử khẽ vang lên.
"Cũng không có gì, năm đó lúc cảnh giới còn kém thường hay sử dụng, nên chỉ quen tay mà thôi." Hàn Lập nhàn nhạt trả lời.
Trong đám vụ khí, thân ảnh đại hán cùng bọn người Hàn Lập dần hiện ra, dập tắt biển lửa rồi bắt đầu đi tới.
Ánh mắt Hàn Lập đảo qua, thần sắc vừa động, bước chân vừa đặt xuống bỗng ngừng lại, đối diện là biển lửa nhưng khói độc lại loãng vô cùng, tựa hồ có gì kì lạ. Hắn còn chưa kịp đem thần thức thả ra, đại hán đi đầu đột nhiên điểm vào Ngọc Như Ý một chút, ngân quang lập tức tăng vọt đồng thời bay về phía trước.
Kết quả dưới sự chiếu rọi của ngân quang, khung cảnh vốn mờ ảo đã hiện ra rõ ràng.
Hàn Lập nhìn thấy cảnh này, cũng hít một hơi khí lạnh. (kinh hãi)
Hơn mười trượng phía trước xuất hiện một khe rãnh cực lớn.
Từ hai bên nhìn sang không thể ước lượng được chiều dài của nó, nhưng độ rộng chừng trăm trượng, bên trong còn có hắc sắc âm phong phún xuất đem khói độc xung quanh thổi đến thất linh bát lạc.
"Đây là cửa vào Âm Dương Quật, mọi người tiếp tục đi thôi."
Những người này trừ Hàn Lập cùng Bạch Dao Di đều đã đến đây, nên sau khi lão giả lên tiếng cả bọn lập tức không trì hoãn đến bên cạnh khe rãnh.
Tuy trong rãnh phun ra Địa Âm phong cực kỳ mãnh liệt nhưng thần sắc mọi người lại không chút hoang mang.
Rãnh lớn này như một vực sâu không thấy đáy, từng đoàn hắc sắc âm phong không ngừng tuôn ra, mà bên trong còn ẩn ẩn tiếng gào khóc thảm thiết.
Ánh mắt Hàn Lập lướt qua hai bên vách rãnh, chỉ thấy thật trong suốt dường nhưng được một tầng băng thật dày ngưng kết.
"Chúng ta vừa nhìn thấy cũng không phải là Kinh Phách âm phong, chỉ là âm phong bình thường. Nhưng một khi xâm nhập vào sâu bên trong, Kinh Phách âm phogn sẽ xuất hiện, nếu không phòng bị cho dù là tu sĩ Nguyên Anh kỳ cũng vô pháp chống đỡ được lâu. Hiện giờ nhờ có Tử U Châu ta mang theo, uy hiếp cũng giảm đi đáng kể. Nhưng trong Âm Phong quật lại bất đồng, Kinh Phách âm phong trong đó cũng kì dị, lớn nhỏ không đồng đều, các đạo hữu đều là người lịch duyệt, ta nghĩ cũng không cần nói thêm gì." Lão giả họ Phú dò xét rãnh lớn một hồi, khẽ hắng giọng nói.