Sau khi đại hán tới, trong khoảng thời gian ngắn cũng không có thêm một tu sĩ nào tới nữa. Điều lạ là chẳng ai chủ động bắt chuyện với người khác cả.
Ước chừng qua gần nửa tháng, chướng khí đã tan phân nửa, lúc đó chân trời mới xuất hiện độn quang kinh người, hai đạo kinh hồng đồng thời bay tới trên ngọn núi.
Độn quang bay quanh đỉnh đầu ba người vài vòng, dừng lại ở khoảng không giữa ba người, thân hình một nam một nữ liền hiện ra.
Nam chính là lão giả họ Phú - Cửu U tông còn nữ là một hắc y mỹ phụ, lông mày hơi thô, vẻ mặt lạnh lùng.
" Ba vị đạo hữu đến theo lời hẹn thế này thật sự là vinh hạnh của Phú mỗ. Tại hạ vốn còn chuẩn bị sẵn việc có đạo hữu không tới, nay xem ra không cần rồi."
Ánh mắt lão giả họ Phú quét qua ba người Hàn Lập, sắc mặt đầy vui mừng nói.
Hắc y mỹ phụ bên cạnh hắn vẫn lạnh như băng, không nói một lời.
" Tại hạ lần này tuy rằng tới đây nhưng nếu sự tình mà Phú huynh nói ta không có hứng thú, Nguyên mỗ sẽ lập tức vỗ mông bỏ đi ngay. Tại hạ đang trong thời kì mấu chốt để đột phá bình cảnh, không có thời gian để lãng phí vào những việc nhỏ đâu."
Đại hán cười lạnh, không khách khí nói.
"Nguyên huynh yên tâm! Đạo hữu đã thấy Hàn đạo hữu, Bạch đạo hữu, còn lo rằng Phú mỗ nói chuyện không đâu sao? Trước tiên ta xin giới thiệu các vị với nhau, vị này là sư muội tại hạ - Thường Chỉ Phương, Cửu U tông nội đường trưởng lão. Còn Nguyên huynh là bá chủ một phương, xuất thân thừ Nam Cương Độc Thánh môn, lần này có rất nhiều việc phải nhờ tới huynh; Hàn đạo hữu là hải ngoại tán tu, thần thông kinh người dị thường; Bạch đạo hữu…."
Lão giả họ Phú chỉ vào đám người Hàn Lập, lần lượt giới thiệu một chút.
Khi nghe được lão giả họ Phú nói Hàn Lập thần thông kinh người, đại hán cùng Bạch Dao Di trong mắt đều hiện vẻ ngạc nhiên liếc nhìn Hàn Lập mắt một cái.
Hàn Lập nghe vậy ngẩn ra, hơi nhướng mày:
"Đạo hữu thật sự khen nhầm rồi. Tại hạ tu vi bình thường, không biết thần thông kinh người là từ đâu mà nói."
Hàn Lập mặt ngoài bình tĩnh nói.
"Đạo hữu cần gì giấu diếm nữa. Phú mỗ nghe nói, đạo hữu chẳng những ở Tấn kinh tiêu diệt nguyên anh sơ kỳ Tiếu lão nhân, sau khi ở giao dịch hội ngầm còn đối mặt một lần đánh chết Ác hỏa đầu đà đại danh đỉnh đỉnh. Đạo hữu tu vi cao, chuyện này còn gì bàn cãi sao?"
Lão giả họ Phú đầy thâm ý nói.
"Ác hỏa đầu đà là Hàn đạo hữu đánh chết?"
Đại hán họ Nguyên sắc mặt đại biến, bỗng nhiên quay đầu nhìn chằm chằm Hàn Lập.
Bạch Dao Di con mắt sáng chuyển động, cũng lộ ra một tia hoảng sợ.
Chỉ có Hắc phụ mỹ nhân tựa hồ đã biết việc này, bộ dáng vẫn rất thờ ơ.
"Phú huynh có lẽ hiểu lầm. Ta ở Tấn kinh quả có đánh chết một gã tu sĩ không biết tốt xấu nguyên anh sơ kỳ. Nhưng còn cái gọi là Ác hỏa đầu đà cũng không phải là tại hạ xuất thủ. Mà là một tu sĩ khác gây nên. Đạo hữu thấy tại hạ là một gã tán tu, có thể có loại này thần thông nghịch thiên này sao?"