Vài ngày sau, Hàn Lập xuất hiện ở trên một hoang đảo vô danh khác.
Hắn đứng ở trên một khối đá lớn chìa ra biển, chăm chú nhìn khôi lỗi đang phiêu phù trước mặt, thần sắc nghiêm nghị.
"Tiền bối thật sự muốn tự mình tọa hóa sao? Theo tình trạng hiện tại, ta vẫn còn có biện pháp kéo dài thời gian ít nhất là hai tháng." Hàn Lập chậm rãi nói.
"Sống thêm mấy ngày đối với ta mà nói, có cái gì khác nhau đâu? Ngươi không cần suy nghĩ nhiều về chuyện này. Có thể tự nhiên trở về Luân Hồi, đối với ta mà nói cũng là một chuyện tốt." Khôi lỗi lúc này do tinh hồn của Đại Diễn Thần Quân thao túng liền lắc đầu, bình tĩnh nói.
"Nếu tiền bối đã quyết định như vậy, vãn bối cũng không dám nói thêm nữa. Hy vọng thế gian thật sự có Luân Hồi chi đạo, kiếp sau tiền bối lại có thể có cơ hội bước vào con đường tu tiên." Hàn Lập thanh âm trầm thấp nói.
"Đạo Luân Hồi không phải đơn giản như vậy đâu. Nếu như thật sự là có kiếp sau, tiếp theo có thể làm người hay không cũng không thể biết trước được. Được, Hàn tiểu tử! Ban đầu ta giúp ngươi nghiên cứu ra phương pháp phỏng chế Thất Diễm Phiến, ngươi từng đã đáp ứng ta một yêu cầu. Hẳn là tiểu tử nhà ngươi còn nhớ rõ chứ." Đại Diễn Thần Quân đột nhiên lại nhắc sang chuyện khác.
"Tự nhiên là vãn bối còn nhớ. Chỉ là lâu rồi vẫn không thấy tiền bối đề cập đến, vãn bối còn tưởng rằng tiền bối đã quên chuyện này rồi?" Hàn Lập cười khổ nói.
"Bây giờ thời gian của ta cũng không còn nhiều, yêu cầu này không dùng cũng lãng phí. Yêu cầu của ta thực ra cũng rất đơn giản, nếu có thể, ta hy vọng ngươi sẽ đến cực tây chi địa đoạt lại Thiên trúc giáo. Sau đó phái một tên môn hạ đệ tử chấp chưởng giáo này, thay ta đem nhất mạch lưu truyền về sau, không làm cho truyền thừa của Bổn thần quân bị đoạn tuyệt. Bây giờ người cầm quyền tại thiên trúc giáo, căn bản không phải xuất thân từ môn hạ của lão phu, nghĩ tới chuyện này, lão phu thật sự cảm giác không thoải mái trong lòng." Đại Diễn Thần Quân hừ hừ vài tiếng nói.
"Không có vấn đề. Đến lúc đó, ta sẽ thu nhận một tên đệ tử có tư chất xuất sắc, đem toàn bộ sở học của tiền bối về khôi lỗi thuật đều tương truyền cho hắn, sau đó sẽ trợ giúp hắn lên vị trí Thiên trúc giáo giáo chủ." Hàn Lập không lưỡng lự, đáp ứng ngay.
"Ha ha. Có những lời này của ngươi. Lão phu cảm thấy mọi việc quá mỹ mãn rồi. Lão phu đã đem chính công pháp bí thuật của mình cùng với kiến thức kinh nghiệm cả đời lão phu thu lượm được. Tất cả đều khắc thành một bộ gọi là " Đại diễn bảo kinh " lưu giữ trong ngọc giản. Ngọc giản đó ta lưu tại động phúc thiên trung. Địa đồ nằm trong ống trúc. Ngươi có thể học được bao nhiêu thì học. Sau đó đem nó truyền thụ cho tên đệ tử kia. Lúc này mới là chân chánh kế thừa y bát của Bổn thần quân." Đại Diễn Thần Quân cười to một tiếng đinh tai nhức óc.
Lúc này chỉ thấy khỗi lỗi hơi hé miệng, một khỏa lục quang to cỡ nắm tay từ trong phóng lên cao. Sau đó từ trên không trung tiếng chú ngữ trầm thấp truyển ra vang vọng.
Lục quang lập tức biến to lên. Trong nháy mắt, một vòng quang luân màu xanh biếc đường kính lên tới cả trượng xuất hiện ở khoảng cách hơn mười trượng trên trời cao. Quang mang tỏa ra vô cùng chói mắt. Hàn Lập đứng dưới chăm chú nhìn cảnh này, hai mắt nhíu lại.