Bản đồ hải vực ở khu này, Hàn Lập đã sớm mua đủ từ trước. Lặng lẽ theo hướng đã định, sau khi phi độn khoảng nửa tháng, rốt cục hắn cũng hạ xuống một hòn đảo nhỏ vô danh.
Đảo này không lớn, khuôn viên chừng khoảng 40 dặm vuông, trên đảo có một linh mạch nhỏ, dài ước chừng bảy tám dặm.
Nếu nơi đây là trong lục địa, khẳng định chỗ này sớm đã bị một tiểu gia tộc nào đó chiếm làm căn cứ. Nhưng ở giữa biển khơi bao la, lại có không biết bao nhiêu yêu thú ẩn mình, không có một chút thực lực, không gia tộc nào dám di chuyển đến tận đây. Nhưng với các gia tộc có thực lực, thì một cái linh mạch nhỏ bé này lại không đáng để quan tâm.
Hơn nữa đảo này thực sự không ở vào khu vực thông thương, vị trí thập phần hẻo lánh, cho nên vẫn không có người đặt chân cho tới tận bây giờ.
Hàn Lập đối với nơi đây lại rất vừa lòng, lúc này hắn đang ở trong lòng một quả núi nhỏ, phóng xuất ra phi kiếm, đẽo gọt một hang động thật lớn, tiếp theo liền đem tòa Thiên Cơ Phủ đặt vào trong đó.
Lúc này một tòa động phủ nhỏ nhắn trông cực kỳ tinh xảo lập tức xuất hiện ở trước mắt.
Vì an toàn cho động phủ, tránh cho kẻ khác nhòm ngó. Hàn Lập không chỉ khởi động cấm chế của tòa động phủ, mà còn dùng ảo trận che phủ toàn bộ ngọn núi nhỏ, sử dụng sương mù che phủ phương viên mười dặm xung quanh.
Sau khi làm tốt những phương pháp bảo vệ này, Hàn Lập mới đưa Linh Trùng, linh thảo, chuyển vào trong côn trùng thất và Dược Viên, thổ giáp long cũng bị thi triển cấm chế, tiện tay ném vào trong một gian thú phòng, sau đó hắn liền mang theo lượng lớn tài liệu, tiến vào một gian mật thất ở trung tâm của động phủ.
"Những tài liệu này chỉ đủ cho một lần luyện chế, nếu trong khi luyện chế mà phạm sai lầm, khả năng không có thời gian để đi tìm kiếm đủ tài liệu thay thế. Cho dù hiện nay tỷ lệ thành công có cao hơn, nhưng trong lòng tiền bối cũng hiểu, thật sự ta cũng không có gì nắm chắc là sẽ thành công. Dù sao cũng là ta xuất thủ thay tiền bối để luyện chế, nếu có một chút lý giải mà phạm sai lầm, đều có thể làm cho lần luyện chế này gặp thất bại." Vừa đi vào trong mật thất, Hàn Lập trở tay đem ống trúc sau lưng dựng đứng trước mặt, bình tĩnh nói.
"Chuyện này đương nhiên là ta biết. Có điều trước khi ngươi bắt đầu luyện chế, ta sẽ đem phương pháp luyện chế giảng giải rõ ràng, rành mạch cho ngươi một lần nữa, nếu ngươi có bất kỳ nghi vấn nào ta sẽ giải thích cho ngươi, chỉ sau khi ngươi nắm giữ toàn bộ phương pháp, mới có thể để ngươi động thủ. Trước khi ta giảng giải, ngươi đem khối ngọc giản này nhìn qua lại một lần nữa, bên trong ta đã ghi lại toàn bộ tư liệu về luyện chế con rối, ngươi xem có gì chưa nắm chắc thì ta sẽ giải đáp."
Từ trong ống trúc truyền tới âm thanh của Đại Diễn Thần Quân. Hắn tựa hồ như đã sớm lo lắng đến chuyện này, cũng đã chuẩn bị các bước tiếp theo rồi. Từ ống trúc phát ra một tiếng vang nhỏ. Một khối bạch sắc ngọc giản từ trong đó bắn ra tới tay Hàn Lập.
"Nếu trong lòng tiền bối đã hiểu rõ sự tình. Vãn bối cũng cảm thấy an tâm." Hàn Lập gật đầu. Cũng không có nói nhiều, lập tức khoanh chân ngồi xuống. Đem thần thức đắm chìm tại ngọc giản trung.