Hàn Lập ở lại tàng kinh các của Thiên Phù Môn ba ngày ba đêm, đem tất cả điển tịch chế phù xem qua một lần, bên trong quả thật cũng có không ít bí thuật chế phù độc đáo. Hắn cũng không khách khí đem những bí thuật này phục chế giữ lại phòng về sau có thời gian rảnh tập trung nghiên cứu một phen. (photocopy hehehe, tên này làm phao – Vịt)
Hơn nữa từ trong điển tịch Hàn Lập cũng hiểu thêm một ít tình huống về hai đại mật phù của Thiên Phù Môn, kết quả khiến hắn thầm giật mình.
Hóa linh phù, một loại phù đặc chế thu vào cơ thể, tại đan điền không ngừng được bồi luyện, sau này sẽ trở thành một linh phù vô cùng diệu dụng. Phù này cũng có chút giống với các loại pháp bảo, nếu tu luyện đến một trình độ nhất định chẳng những biến hóa sắc bén vô cùng, thậm chí có thể so sánh với loại thần thông "Hóa Kiếp **" của ma đạo nhưng lại không hề khiến cơ thể chịu tác dụng của công pháp phản phệ.
"Lục đinh thiên giáp phù" là một loại phù mượn lực ngưng tụ của thiên địa linh khí phụ cận tạo sáu tầng mật thuật bảo hộ. Chỉ cần thiên địa linh khí không dứt sáu tầng này có thể cuồn cuồn mãi mãi không thể bị phá hủy, là một trong số ít pháp thuật có thể mượn thiên địa linh khí mà không cần có cảnh giới Hóa Thần kỳ, thật là một loại pháp thuật kinh khủng.
Trong tam đại mật phù thì hóa linh phù xem như là loại tốt nhất, chỉ cần có tu vi Kết đan kỳ là có khả năng dùng đan hỏa bồi luyện nên đây cũng xem là thần thông đặc trưng của tu sĩ kết đan Thiên Phù Môn. Chẳng qua uy lực lớn nhỏ của phù này còn phải xem qua tu vi của tu sĩ cùng thời gian tế luyện, ngoài ra vật liệu chế tác phù cũng quyết định không nhỏ đến phẩm giai của nó.
Mà Lục Đinh Thiên Giáp Phù lại hoàn toàn bất đồng, chỉ cần có khả năng luyện chế thành công thì bất kì kẻ nào cũng có thể sử dụng, công hiệu của phù này to nhỏ lại phụ thuộc vào thiên địa linh khí xung quanh.
Linh khí càng dày đặc uy lực tất nhiên lại càng kinh người.
Nhưng căn cứ vào ghi chép của một đại trưởng lão Thiên Phù môn, ngọc giản Lục Đinh Thiên Giáp thuật sau khi Thiên Phù chân nhân tọa hóa cũng không cánh mà bay. Sự việc này khiến cho các tu sĩ Thiên Phù môn lúc ấy vô cùng kinh hãi, Thiên Phù môn thời điểm đó thế lực còn rất hùng hậu, cao tầng Thiên Phù môn đều gắt gao truy tìm, đem việc này thành đại sự hàng đầu của môn phái, chỉ tiếc là một chút manh mối cũng không có.
Sau đó Thiên Phù môn ngày càng xuống dốc nên tự nhiên cũng không còn năng lực tra xét nữa, việc này dần dần cũng không còn ai quan tâm.
Còn Hàng linh phù vì có vấn đề về vật liệu nên từ khi sáng lập đến nay cũng không có nhiều người có khả năng luyện chế.
Cho nên Thiên Phù môn tự xưng có tam đại linh phù, thực chất thực sự còn có thể dùng chỉ có "Hóa linh phù" mà thôi.
Hàn Lập xem qua tất cả các điển tịch liên quan tự nhiên lại có hứng thú với hai đại linh phù này. Vô luận là linh phù nào cũng tựa hồ có thần hông không nhỏ đặc biệt là hóa linh phù, có thể có công hiệu sánh với "Hóa kiếp**" thần thông, đó chính là thủ đoạn bảo mệnh tốt nhất.
Ba ngày sau Hàn Lập xem xong khối ngọc giản cuối cùng, từ bồ đoàn duỗi người đứng lên, dùng thần thức đảo qua tầng dưới liền cảm ứng được Hướng Chi Lễ đang ở phía dưới.