Ánh mắt người này tất nhiên là dừng ở trên người Hàn Lập, cơ nhục trên mặt nhất thời co rút.
"Vãn bối nghe sư điệt nói có cao nhân quang lâm bổn môn, không nghĩ tới lại đúng là tu sĩ Nguyên anh kỳ. Không mau chóng ra nghênh đón, thật thất lễ, thất lễ rồi."
Vị trưởng lão duy nhất của Thiên Phù môn, cung kính tạ lỗi.
Nhạc Chân cùng các trúc cơ kỳ tu sĩ nghe được lời ấy của Ôn lão giả, trong lòng cực kì chấn động. Một tia hoài nghi cuối cũng cũng biến mất, nhìn về phía Hàn Lập, ánh mắt càng thêm kính sợ.
Nguyên anh kỳ tu sĩ, đối với Thiên phù môn hiện nay, chính là thứ tồn tại cao không thể với tới.
"Ta cũng chỉ là được người ta ủy thác, đưa tới vài thứ mà thôi. Không cần phải câu nệ như vậy." Hàn Lập thần sắc không đổi, lại nhàn nhạt nói.
"Vật ấy ở trong tay ta cũng đã vài năm. Hôm nay trùng hợp muốn tới Hoa Vân châu làm chút việc, đương nhiên phải trả lại. Nhưng thứ như vậy cũng chỉ có thể giao cho quý môn chủ. Nói xong, Hàn Lập khẽ vỗ vào túi trữ vật, một cái tứ phương cốt hạp hiện ra trên tay, tùy tiện ném lên trên bàn. Ôn lão giả nghe vậy rùng mình, nhưng cũng thức thời khoát tay nói. "Nhạc sư điệt cũng nghe tiền bối nói rồi đó, ngươi tới xem đó là vật gì, nếu thật sự là đồ của bổn môn bị mất, ta tự nhiên sẽ trọng tạ tiền bối." "Sư thúc nói phải." Nhạc Chân cung kính đáp ứng. Sau đó tiến lên vài bước. Hai tay nâng hạp cốt (hộp làm bằng xương trâu bò gì thì ko biết - Vịt) lên, tò mò mở ra. Bên trong hộp có vài khối cốt phiến khắc đầy những chữ cực nhỏ. "Đây là?" Nhạc Chân kinh ngạc tiện tay cầm lấy. Đôi mắt mở to. Hàn Lập chỉ cười cười không nói gì. "Hàng Linh phù. Đây là phương pháp luyện chế Hàng Linh phù. Phía trên đều là bút tích của Vân sư bá!" Nhìn qua vài lượt. Nhạc Chân kinh hỉ kêu lên. "Vân sư huynh? Ngươi không có nhìn lầm đấy chứ." Lão giả họ Ôn sửng sốt một hồi, thần sắc ngưng trọng. "Tuyệt đối chính xác. Trong thư phòng chưởng môn vẫn còn bút tích của Vân sư bá. Ngày đêm đối mặt, làm sao có thể lầm được." Nhạc Chân không chút do dự nói. Đám tu sĩ còn lại cũng không khỏi ngạc nhiên. "Đúng vậy, thứ này đích thực là Vân đạo hữu nhờ ta chuyển tới. Hàng Linh phù là một trong tam đại mật phù của quý môn, chẳng lẽ có gì sai sao." "Đương nhiên là không sai. Chỉ không biết tiền bối đã gặp qua Vân sư huynh khi nào, năm đó ta còn chưa ngưng kết Kim đan, sư huynh một lần ra hải ngoại làm chút việc, giữa đường đột nhiên biến mất vô tung vô ảnh, chớp mắt đã qua mười năm mà một chút tin tức cũng không có. Vân sư huynh không có xảy ra chuyện gì chứ." Ôn lão giả quan tâm hỏi. "Cũng không có việc gì, kỳ thật ta cùng quý chưởng môn gặp nhau cũng là một sự trùng hợp. Hơn mười năm trước, ta cùng quý chưởng môn cũng tình cờ gặp nhau, lúc ấy ta…." Hàn Lập đem chuyện tình nơi Quỷ vụ, âm minh, đại khái kể lại một lượt. Đương nhiên mấy thứ như âm minh thú tinh cùng vài việc liên quan tới mình cũng chỉ hàm hồ cho qua, không nói thêm câu nào. "Trên đời không ngờ còn có hiểm địa như vậy, thật sự khiến cho người ta khó lòng mà tưởng tượng nổi. Trách không được từ nhiều năm trước, cũng có không ít tu sĩ đột nhiên mất tích tại vùng duyên hải này, nguyên lai là quỷ vụ kia tác quái." Ôn lão giả nghe đến âm minh chi địa không thể vận dụng pháp lực, không khỏi nuốt xuống một ngụm lương khí. (khí lạnh – ám chỉ sự kinh sợ) "Đúng vậy, Hàn mỗ cũng là mất sức chín trâu hai hổ mới miễn cưỡng đào thoát.