Vân châu là một đại châu vùng duyên hải phía đông của Đại Tấn, có rất nhiều cảng và thành trấn, cũng có nhiều hải ngoại tu sĩ thường xuyên lui tới phường thị vùng duyên hải này, thường dùng các loại yêu thú, tài liệu tới đổi lấy một chút tư nguyên tu luyện từ trong đại lục.Cho nên các đại phường thị tại đây hàng năm đều sinh ý thịnh vượng, mấy tông môn chưởng quản phường thị lại tích trữ được nhiều tài nguyên, hàng năm đều thu vào một lượng lớn linh thạch
Dù là một tiểu phường thị ở nơi xa xôi, chỉ cần có địa thế thuận lợi, cũng đồng dạng thu được một con số không nhỏ.
Khai Giang trấn chính là một trấn nhỏ chỉ cách bờ biển khoảng hai trăm dặm, mà cách trấn này xa xa vài dặm có một ngọn núi nhỏ. Núi này chỉ cao có hai ba trăm trượng, thập phần nhỏ bé, linh mạch lại yếu nhược, chính là mấy tu tiên thế gia có chút thế lực cũng không thèm để mắt tới.
Mà nơi này miền cưỡng có thể gọi là linh sơn, cũng có một tiểu phái tu tiên gọi là "Thiên Phù môn", môn phái này cơ hồ xem như một tông môn tu tiên ở tầng chót, ngay cả Chưởng môn, trưởng lão và toàn bộ môn hạ đệ tử tất cả cũng chỉ có hơn trăm người, cho nên linh mạch tuy nhỏ, miễn cưỡng cũng có thể cung cấp đủ cho đệ tử tu luyện.
Chẳng qua đừng xem Thiên Phù môn tuy suy tàn như vậy nhưng cũng là một môn phái lâu đời.
Tuy không giống như Thái Nhất môn, Âm la môn đều là những tông môn truyền thừa từ thời thượng cổ, nhưng là mấy vạn năm trước,người sáng lập ra môn phái này "Thiên Phù chân nhân" cũng đã từng vẽ ra tam đại mật phù uy chấn cả Đại tấn, thậm chí thiếu chút nữa đem môn phái này liệt vào hàng ngũ Thập đại chính môn, cũng đã từng có mấy vạn môn nhân hùng cứ cả một châu.
Chính là thành cũng phù, bại cũng phù! Thiên phù môn mặc dù tạo nghệ chế phù cao như vậy nhưng chủ tu công pháp lại không có gì đặc biệt, cho nên vài trăm năm sau, môn phái này cũng nhanh chóng tàn lụi. Tới hôm nay cũng đã mấy vạn năm trôi qua, Thiên phù môn cũng chỉ có thể dựa vào một chút đặc thù bí thuật khi chế phù, miễn cưỡng kéo dài truyền thừa mà thôi.
Một tông môn đã xuống dốc như vậy, ngoại trừ một vài tiểu tông môn đồng dạng tình cảnh này, thật khó có những các giai tu sĩ khác tới đây. Công việc mỗi ngày của Thiên phù môn đệ tử tự nhiên cực kỳ thanh nhàn, bình thường không phải ngồi xuống tu luyện thì cũng là nói chuyện phiếm với nhau.
Mà hôm nay, ha gã Luyện khí kỳ đệ tử gác sơn môn lại cùng nhau ngồi than thở, một bộ dáng vô tình.
"Lý sư huynh, thật sự phải đóng cửa phường thị sao? Tuy là ta nhập môn hơi muộn, nhưng cũng biết rằng Tam nguyên phường thị cơ hồ chiếm một nửa nguồn thu của bổn môn. Đã không có lượng linh thạch này, bổn môn về sau càng khó duy trì." Một gã nam đệ tử mười sáu mười bảy tuổi mi thanh mục tú thì thào hướng vị sư huynh kia hỏi chuyện.
"Đóng hay không đóng, không phải bổn môn có thể làm chủ? Mấy ngày tước, Linh phong môn đã hạ tối hậu thư cho môn chủ. Phương thị phải sát nhập cùng bọ họ hoặc là trong ba tháng phải đóng cửa. Căn bản đây là ỷ thế khinh người!" Vị sư huynh kia tuổi chừng hai bốn hai lăm, dáng người có chút mập mạp, bất đắc dĩ nói.