Điều này cũng đúng. Diệp gia là một thế gia tu tiên liền có đủ tài liều luyện chế ra một kiện thông phẩm, còn những đại phái khác tồn tại lâu dài như vậy, có một kiện phỏng chế phẩm cũng không có gì lạ." Hàn Lập nghĩ lại, chỉ có thể bất đắc dĩ thừa nhận điểm này. "Người cũng không cần quá mức nản lòng, cho dù là phỏng chế phẩm, vật liệu luyện chế cũng không phải là vật bình thường, phỏng chừng phần lớn đã tuyệt tích trên thế giới này rồi. Những thứ còn lại chẳng biết là đã trải qua bao nhiêu năm tích góp từng tí một, mới có đủ được một loại tài liệu. Huống chi trong tay người không phải còn có một Hư Thiên Đỉnh hay sao, nếu có thể nắm hoàn toàn thử bảo này,trong toàn giới này phỏng chừng ai cũng phải kiêng kị ngươi." Đại diễn Thần Quân cuối cũng cũng nói lên mấy lời. "Hoàn toán nắm giữ Hư thiên đỉnh! Đây cũng chẳng phải việc dễ dàng. Không có tu vi Hóa thần kỳ, chỉ có thể mơ tưởng mà thôi. Chẳng qua nếu thực sự có Hóa thần kỳ thần thông, cho dù không có Hư Thiên đỉnh cũng đủ để tung hoành nhân giới." Hàn Lập nghe vậy,cười khổ một tiếng. Đại diễn Thần Quân nghe Hàn Lập than thở xong, lại cười hắc hắc, cũng không nói thêm gì nữa. Lúc này, trong gian thính đường ngoại trừ bạch hà trung nhân ảnh đang giới thiệu Bình sơn ấn, những chỗ còn còn lại đều lặng ngắt, mọi người đều lặng lẽ không nói, ắp lực bắt đầu đè nặng. Người chủ trì giao hoán hội ẩn thân trong bạch hà, tự nhiên biết thanh thế tạo ra cũng không sai biệt lắm so với kế hoạch. Lập tức cũng không kéo dài thêm nữa, trong miệng ho nhẹ một tiếng, rốt cuộc bắt đầu nói đến phương pháp đấu giá vật phẩm. "Xem ra không cần lão phu nhiều lời, mọi người cũng đã biết giá trị của thử bảo này. Khi bán đấu giá, Diệp gia đã chuẩn bị thật tốt một phần danh sách, trên này là những tài liệu đã dùng để luyện chế ra kiện thử bảo này. Đương nhiên đều là những tài liệu cao cấp, nếu giá trị thấp quá, tự nhiên là không có hiệu quả. Cuối cùng lần đấu giá này sử dụng linh thạch làm đơn vị, lấy ba trăm vạn làm giá khởi điểm,bắt đầu lượt đấu giá thứ nhất." Nghe được cái giá trên trời ba trăm vạn, phần lớn tu sĩ ở đây cho dù đã gặp qua mấy lần cũng không khỏi xôn xao một trận nhưng không ai đưa ra ý kiến phản đối. Ngay cả khi số linh thạch này cũng đã bằng hơn phân nửa số linh thạch dự trữ trong một tông môn tu tiên cỡ trung. Nhưng đối với thử bảo này mà nói giá trị cũng không tính là quá cao. Thực tế trong lúc đấu giá, giá cả thay đổi gấp vài lần cũng là có thể. Hàn Lập nghe thấy cái giá này, trong lòng cũng phát lạnh một trận, đồng thời một cái ý niệm cổ quái đột nhiên nảy ra. Nếu là hắn đem Ma tủy toản đi bán đấu giá, chẳng biết có thể bán được bao nhiêu linh thạch. Chỉ sợ cũng không phải quá ít. Chẳng qua hai người kia cũng không phải tốt lành gì, cái gọi là ma đạo chí bảo Ma long nhận, đã xem qua tư liệu cũng biết được một chút, chính là từ thời thượng cổ có người luyện chế ra một thanh này, nghe nói chủ nhân của nó là ma tu đã từng dùng thử bảo này mà trảm sát Hóa thần kỳ tu sĩ,với uy lực như vậy cũng không hề kém bất kì một kiện thử bảo nào trong "Thông thiên linh bảo". Chính là thanh Ma long nhận này chỉ là pháp bảo nhưng tiềm lực của nó to lớn vô cùng. Nhưng là chỉ một hai khối ma tủy toản, tự nhiên là không thể đem luyện chế ra thanh nhận này, liền đem Ma tủy toản trở thành linh đan diệu dược giúp tăng tiến tu vi đem hấp thu ma khí tinh túy trong đó, giá trị cũng giảm bớt đi nhiều. Hàn Lập đang tự mình cân nhắc mấy loại sự tình này. Lúc này vị Ô quan lão giả kia đã xuất ra một khối ngọc giản, bắt đầu đem thần niệm lướt qua danh sách tài liệu trong đó. Lão giả thanh âm không lớn nhưng toàn bộ tu sĩ trong phòng đều nghe thấy rất rõ ràng. Tất cả tu sĩ đều ngưng thần lắng nghe. Hàn Lập cũng chận rãi nhìn tới nhưng cũng không có ý tứ tham gia tranh đoạt thử bảo này. Nếu nói hắn không động tâm với thử bảo này thì cung không đúng, chỉ là phải tự mình tìm hiểu lấy mà thôi. Làm một tu sĩ ngoại lai, tài sản của hắn cũng không tính là giàu có gì, lại càng không so được với mấy tông môn đại phái này, thừa sức ảnh hưởng tới các thế lực lớn nhỏ giành lấy trọng bảo, vốn không phải là một người hay tiểu thế lực nào đó có thể qua mặt. Nếu không lấy địa vị của Diệp gia thiên hạ đệ nhất thế gia làm sao có thể cam tâm tình nguyện đem Bình sơn ấn ra bán đấu giá. Phỏng chừng cũng là bị những thế lực khác uy hiếp mới đem ra để tránh tai họa. Lơ đãng nghe xong mấy loại tài liệu, Hàn Lập đã có quyết định. Lão giả đưa ra không phải là như Ngũ hành ngọc hay Canh tinh mấy loại tìa liệu hiếm có này, tất cả tuy rằng trân quý nhưng trong các đại tôn môn cũng đều có tồn trữ một chút. Xem ra Diệp gia cũng không cam lòng, không khỏi có ý niệm khiến cho các đại tông môn xuất ra vài phần. Thầm nhủ trong lòng, Hàn Lập bỗng nhiên đứng lên bước ra khỏi thính đường. Hành động như vậy vào lúc này tự nhiên có vẻ phá lệ khiến người ta chú ý. Không ít tu sĩ thấy Hàn Lập xuất ra hai khối ma tủy toản liền phá lệ lưu ý, liếc mắt nhìn tới không khỏi cả kinh. Hàn lập đối với hét thảy đều như không thấy gì, thong dong đi tới lỗi vào, mắt thấy sắp đi tới cấm chế bạch quang nhàn nhạt, bên tai bỗng nhiên lại có một người truyền âm. "Hàn đạo hữu, như thế nào lại bỏ đi." Thanh âm quen thuộc này đúng là của lão giả họ Phú. Hàn Lập thân hình khé dừng lại, mội khé nhúc nhích đồng dạng truyền âm trở lại: "Tại hạ đã thành cái đích cho mọi người chỉ trích, nếu không sớm rới đi chỉ sợ cũng gặp phải một phen phiền toái lớn.Việc của Phú huynh Hàn mỗ sẽ không quên, nếu việc này không cần gấp gáp, mấy năm sau Hàn mỗ sẽ luyện chế một kiện bảo vật hoàn hảo, lúc đó sã lại cùng bàn luận với Phú huynh?" "Việc của tại hạ cũng chẳng phải vội vàng gì. Chẳng qua Hàn huynh giấu giếm khiến Phú mỗ đến khổ a, thân mang ma tủy toản tài liệu bậc này