"Đạo hữu,đây là ý tứ gì?"
Nữ tử trong quầng sáng bạc nhíu mày, thanh âm lạnh lẽo.
Đám tu sĩ còn lại thấy một màn này cũng không khỏi ngạc nhiên.
Hàn Lập mỉm cười, một tay giữ chặt nắp mộc hạp, tay kia vỗ lên túi trưc vật, một chiếc hộp ngọc hiện ra bay về phía đối phương.
"Ta chỉ trao đổi ma tủy toản, đối với mấy thứ khác không có hứng thú". Nữ tử nọ duỗi tay tiếp nhận hộp ngọc, chầm chậm nói.
"Đạo hữu trước tiên nhìn xem trong hộp có gì, sau đó hãy nói cũng không muộn "
Trên mặt nữ tử hiện lên một tia nghi hoặc,vội mở nắp hộp ra, nhìn thoáng qua. Lập tức một tiếng thét kinh hãi vang lên, thanh âm vui sướng tột cùng.
"Được! Ngũ hành ngọc này đã là của đạo hữu."
Nữ tử vui sướng cười khẽ, lập tức đem nắp hộp vừa hé mở khép lại, nhanh chóng đem hộp ngọc thu lại, thản nhiên như không có gì xảy ra.
Tu sĩ bốn phía cũng chẳng ai hiểu gì.
Bọn họ cũng không biết trong hộp ngọc thứ ba Hàn Lập đem ra có cái gì, tự nhiên quay qua nhìn nữ tử nọ nhưng cũng không hiểu nổi tại sao lại đồng ý giao dịch ngũ hành ngọc, trong lòng buồn bực không thôi.
Một vài người trong đó cũng không khỏi hiện lên ý nghĩ có phải thứ Hàn Lập xuất ra chính là khối ma tủy toản thứ ba. Nhưng là một người có thể xuất ra hai khỏa cũng đủ làm cho người ta chấn kinh rồi, còn đến khối thứ ba thì thật sự là kinh hãi thế tục rồi. Đa số mọi người đều không cho là như vậy, chỉ nghĩ tới thứ bảo vật mà Hàn Lập đưa ra có thể đả động được nữ tử này.
Chẳng qua cứ như vậy, đủ loại ánh mắt khác thường đều hướng tới trên người Hàn Lập. Hâm mộ, đố kị ghen ghét, cũng có một vài ánh mắt bất hảo chiếu tới.
Hàn Lập đối với hết thảy coi như không thấy, mà là xem xét thân hình ản hiện mập mờ của nữ tử tại trong quầng sáng bạc, lơ đãng nhíu mày.Vừa rồi không có chú ý tới, hiện tại vừa thấy bóng dáng mơ hồ của nàng đột nhiên mang đến cho hắn một cảm giác quen thuộc.
Chẳng lẽ là nàng? Hàn Lập trong lòng không khỏi hiện lên một ý niệm quỷ dị, giật nảy mình.
Tuy rằng nghe thanh âm căn bản không giống nhưng là đối với người tu tiên mà nói, thay đổi tiếng nói quả thực so với ăn cơm còn dễ dàng hơn nhiều.
Tâm niệm chợt lóe, Hàn Lập cũng nhịn không được, lam mang trong mắt chớp động, thần thông minh thanh linh mục tuy rừng không thể xuyên thấu hà quang nhưng cũng có thể nhìn thân ảnh nọ rõ ràng hơn trước rất nhiều.
Trện mặt Hàn Lập lộ ra một tia cổ quái.
Tuy không thể nhìn rõ ràng nhưng người nữ tử này dường như chính là vị Thiên Lan Thánh nữ kia.
Nhưng nàng cũng không có linh mục thần thông, lại thêm việc Hàn Lập thay đổi giọng nói nên cũng không có phát hiện được thân phận cảu Hàn Lập, giờ phút này đang vui vẻ cầm lấy miếng ma tủy toản thứ ba quay trở về chỗ ngồi.
Hàn Lập cười khổ, cảm giác buồn bực trong lòng.