Đám tu sĩ Âm La Tông vừa rời đi không lâu, từ một trong các toà lầu gần đó chợt động, liền xuất hiện hai gã tu sĩ đi tới.
Hai người này nhìn lối vào không một bóng người, sắc mặt trầm trọng truyền âm nho nhỏ vài câu, rồi cũng lập tức đi theo ra ngoài.
Vừa đi ra khỏi khu chợ, hai người lập tức phân công hành sự, trong đó một người cầm trong tay một chiếc quạt nhỏ nhẹ nhàng phất lên, thân hình liền bị một đám mây tía bao phủ rồi lập tức biến mất, sau đó theo phương hướng bọn người Cát Thiên Hào đã rời đi, lén lút theo dõi.
Mặt khác, người còn lại thì tách ra, biến thành một đạo độn quang nhằm thẳng hướng hoàng thành mà bay tới.
….
Lúc này,tại một ngọn núi hoang vô danh gần Tấn kinh, lão giả họ Phú với vẻ mặt đầy thâm sâu nhìn Hàn Lập nói:
"Đã truyền tống tới đây rồi, đạo hữu không muốn hỏi ta cái gì sao?"
"Hà tất phải làm vậy? Ta đối với chuyện Phú huynh dùng truyền tống trận truyền ra ngoài khu chợ dù có chút khó hiểu, nhưng chắc đạo hữu cũng có đạo lý của mình."
Tại khoảnh khắc ra khỏi truyền tống trận, Hàn Lập cũng đã đem tình hình xung quanh ngó qua một lần, xung quanh vẫn chưa có gì khác thường, cho nên hiện tại bình tĩnh trả lời như vậy.
Cử động nhỏ này của Hàn Lập cũng không thoát khỏi hai mắt của lão giả họ Phú. Nhưng hắn chẳng những không tức giận mà còn lấy làm hài lòng.
"Thật ra cũng không có gì. Là lão phu lúc trước tìm được tin tức, tại lối ra của khu chợ, có vài tên tu sĩ Âm La Tông đang tìm người nào đó. Lão phu phỏng chừng, Hàn đạo hữu khẳng định không muốn gặp mấy người này, cho nên mới mượn Truyện Tống Trận tránh khỏi mấy cái tên này. Đạo hữu sẽ không nghĩ ta làm điều thừa chứ!"
Lão giả họ Phú ánh mắt chớp động, tựa cười mà không cười nói ra.
" Âm La Tông? Đạo hữu nói những lời này là có ý gì?" Hàn Lập trong lòng thoáng rùng mình nhưng vẻ mặt không đổi hỏi ngược lại.
"Hắc. Đạo hữu không cần lo lắng. Nếu ta thật muốn nói ra lời bất lợi đối với đạo hữu thì đã sớm ở xung quanh bố trí mấy cái hậu thủ rồi. (hậu thủ - thủ đoạn phía sau, nôm na là thế) Hàn đạo hữu có lẽ chính là tu sĩ ngày đó phát sinh xung đột cùng Các Thiên Hào trước Bảo Quang Điện sao?" Lão họ Phú cười thần bí chậm rãi nói ra.
"Không nghĩ tới. Phú huynh ngay mấy cái này cũng đều biết. Nhưng vì sao lại ra tay giúp đỡ ta. Chẳng lẽ đạo hữu chỉ vì giao ước ngày đó nên cũng không sợ đắc tội Âm La Tông là ma đạo đại tông sao. Hàn mỗ có chút khó tin là như vậy." Hàn Lập trầm mặc trong chốc lát, thản nhiên thừa nhận nói.
"Âm la tông tính là cái gì? Hàn huynh xem ra còn chưa biết xuất thân của ta. Ta tuy bất tài nhưng cũng là chấp pháp trưởng lão của Cửu U Tông. Bản tông vốn cùng Âm La Tông có chút xích mích. Có thể khiến tên gia hoả Cát Thiên Hào kia kinh ngạc. Phú ta còn cầu mà không được. Tất nhiên, ta trợ giúp đạo hữu chủ yếu là có một chuyện muốn nhờ." Lão giả họ Phú không thèm để ý thản nhiên nói.