Ô quan lão giả thấy đối phương vừa biến mất, nét tươi cười trên mặt chợt trầm xuống.
Hồi lâu sau, ngay trong phòng lão giả lại gặp hai kết đan kỳ tán tu khác. Hai người này cũng giao cho lão giả một ít tài liệu sau đó vui mừng rời đi.
Mà Hàn Lập liên tiếp mấy ngày đều tham gia đấu giá hội tại Cửu Tiêu điện.
Bởi vì ngày đầu tiên có chút thu hoạch cho nên Hàn Lập hiển nhiên đối với đấu giá hội mấy ngày sau cũng ôm ấp rất lớn hi vọng.
Nhưng liên tiếp mấy ngày đều không có thu hoạch.
Giống như vị lão giả họ Phú kia nói qua, ngoại trừ mười loại đồ vật được đưa ra cuối mỗi ngày, mấy loại tài liệu quí hiếm mà Hàn Lập cần chỉ hãn hữu mới xuất hiện. Đồ vật đấu giá cuối cùng đều là một chút pháp bảo thành phẩm.
Ngày đầu tiên có thể đấu giá được Mặc kim thật là đúng may mắn.
Bất quá tại thời gian này Hàn Lập cũng không có nhàn rỗi, về các phương pháp thông qua đấu giá giao dịch ngầm cũng đã hiểu rõ.
Theo tình hình thực tế thì giao dịch ngầm mấy ngày phía trước đều là tương tự đấu giá hội, ngoại trừ xuất hiện chủ yếu là đồ vật dùng cho người trong ma đạo cũng không có đồ vật đặc biệt quý hiếm.
Nhưng đến ngày cuối cùng thì lại là ngày chuyên để cho Nguyên anh tu sĩ tiến hành giao dịch lấy vật đổi vật, mỗi năm đều có xuất hiện vài loại tài liệu trân quý, đích thực rất nhiều tài liệu có thể đạt được tại giao dịch hội này.
Nhưng giao dịch hội này không phải ai cũng có thể tham gia. Chỉ có tu sĩ có liên quan tới ma đạo tu sĩ hoặc có người giới thiệu mới có thể gia nhập.
Hiểu được điều đó, Hàn Lập trong lòng yên tâm, tạm thời đem việc này vứt ra sau khỏi đầu, chỉ là mỗi ngày tham gia đấu giá hội tại Cửu Tiêu điện.
Vài ngày sau, cuối cùng một ngày Hàn Lập phát hiện một loại tài liệu mình cần, tinh thần hưng phấn sau liền hao phí hơn mười vạn linh thạch mua được.
Không lâu sau cái giao dịch hội này rốt cuộc kết thúc.
Các tu sĩ từ phòng đấu giá đồng loạt đi ra, Hàn Lập xen lẫn trong đó đi ra,nhưng vẫn chưa trực tiếp đi ra phường thị mà đi thẳng đến Thiên Cơ các.
Hàn Lập cũng không biết hắn lần này đi ra trùng hợp tránh qua một kiếp.
Bởi vì vài tên Âm La tông trưởng lão vốn biến mất mấy ngày trước đây tại phường thị lại xuất hiện ở lối vào. Hơn nữa trong đó lại có thêm Thiên Lan thánh nữ vẫn như trước che mặt bằng lụa mỏng.
Hiện tại nữ nhân này đang dùng ngọc thủ ngịch một cái kính nhỏ màu bạc, nhìn về phía các tu sĩ đang ra vào phường thị, chốc chốc hướng tiểu kính nhìn vài lần, trong mắt quang mang lưu chuyển, lông mày nhíu lại.
Theo thời gian trôi qua tiểu kính màu bạc phát ra quang mang ngày càng lợi hại nhưng nàng một lời cũng không nói.
Mà bên cạnh Cát Thiên Hào mấy người khuôn mặt cũng là dần dần âm trầm xuống sắc mặt không được tốt.