Hàn Lập ngồi tại một góc đại điện hẻo lánh, bàng quan nhìn một người trung niên mặc áo bào màu đen ở ngoài trăm trượng, tay cầm một khối tinh thạch màu vàng nhạt đang đơn giản giới thiệu.
" Khương Hoàng tinh*, xuất xứ từ Tây bộ Nam Cương đại sa mạc, chỉ có ở dưới một ngàn thước sa mạc mới có thể tìm được, chất liệu cứng rắn vô cùng, có thể chứa đựng đại lượng thổ thuộc tính linh khí, là tài kiệu cao nhất để luyện chế pháp bảo phòng ngự thổ hệ. Vật này khởi giá tám ngàn linh thạch, mỗi lần tăng gía không thấp hơn một ngàn linh thạch."
Phụ trách chủ trì đấu giá hội là một nguyên anh trung kỳ tu sĩ, thanh âm không nhanh không chậm cũng không khoa trương nói.
* Khương Hoàng: là màu vàng giống như màu củ gừng ấy.
Bất quá như vậy cũng rất bình thường, nếu là một tu sĩ cấp thấp bị mấy trăm tu sĩ cấp nguyên anh cùng lúc nhìn chằm chằm vào thì áp lực cực lớn cũng đủ khiến cho hắn mất hồn mất vía, căn bản không thể mở miệng nói chuyện.
Mà Hàn Lập cẩn thận cảm ứng một chút vị này có tu vi nguyên anh trung kỳ đỉnh phong, khi chưa xuất hiện nguyên anh hậu kỳ đại tu sĩ thì người này có thể nói là tu vi cao nhất trong điện. Cho nên khi chủ trì đấu giá hội này cũng không có ai dám tùy ý đảo loạn.
Mà khối Khương hoàng tinh mặc dù là tài liệu không tồi để luyện chế pháp bảo thổ thuộc tính nhưng giá cả cũng không có gì đặc biệt, chỉ có ba bốn người mấy lần xuất giá liền bị một vô danh tu sĩ đoạt được với giá hai vạn hai ngàn linh thạch.
Tiếp theo đấu giá hội tiếp tục tiến hành bình thường.
Hàn Lập ngồi trên ghế thần sắc bình tĩnh dị thường không có chút kỳ quái.
Lần này đấu giá hội là liên tục mấy ngày, đồ vật ngày đầu đưa ra hiển nhiên không có thể là bảo vật gì. Thứ tài liệu mặc dù đối với nguyên anh tu sĩ cũng xem như là hiếm có nhưng nếu nguyện tốn chút thời gian ở ngoài đấu giá hội cũng có thể tìm được. Cho nên trong điện đại bộ phận tu sĩ ngoại trừ những người cần gấp cũng không có ai tranh đoạt vật này. Chẳng qua đến cuối cùng, hôm nay vẫn đưa ra vài đồ vật tốt, để khơi lên hứng thú của mọi người tiếp tục tham gia ngày đấu giá thứ hai.
Lòng nghĩ như vậy Hàn Lập hiển nhiên sẽ không đặt tâm tư ở đấu giá hội, chỉ là lười biếng lưu ý đến những nguyên anh tu sĩ trong đại điện. Những người này mặc dù chỉ là một phần nhỏ đỉnh cấp tu sĩ của Đại Tấn nhưng lại đại biểu cho những thế lực lớn nhỏ bất đồng của Đại Tấn, bất kể chính ma đều có.
Khiến hắn chú ý nhất là ba gã đại hòa thượng đầu sáng bóng ở giữa đại điện.
Ba gã tăng nhân này, một vị gầy như củi, một vị béo như heo, cuối cùng một vị thì mặt mũi hiền lành, lông mày trắng như tuyết. Ba người đều mặc tăng y màu xám, bộ dáng cúi đầu nhắm mắt như đắc đạo cao tăng.