"Nhị thúc yên tâm, lần này hội đấu giá đã được an bài không còn một kẽ hở rồi. Tất cả các tu sĩ tán tu chúng ta mua chuộc đều không có điểm gì nổi bật. Những tu sĩ này từ bên ngoài nhìn vào căn bản không có gì liên quan tới Nghiệp gia chúng ta. Hơn nữa chờ sau khi đại hội đấu giá kết thúc, những người này ngay lập tức sẽ bị diệt khẩu, tuyệt không thể lộ nửa điểm phong thanh nào. Nhưng Hoàng Thượng bên kia sẽ ứng phó ra sao. Thái Nhất môn cùng Thiên Ma tông tại sao đột nhiên lại phái Huyền Thanh cùng Thất Diệu hai lão quái vật đó đột nhập vào cung? Hẳn sẽ không nghe được phong thanh gì chứ?" Mỹ phụ nhân chần chừ nói ra.
Ô quan lão giả nghe vậy, cũng lộ vẻ lo lắng.
"Các ngươi cứ yên tâm, đại ca đã dò xét qua ý đồ của bọn chúng. Chúng đến là vì Bình Sơn ấn của Tam Hoàng. Hiện giờ ấn này sắp luyện thành, Tam Quan sẽ dung hợp những bộ phận của nó để hoàn thành bước cuối cùng. Hai nhà này ngược lại tai mắt đông đảo, vẻn vẹn từ một chút phong thanh mà chúng ta cố ý lộ ra, đã mơ hồ biết chúng ta luyện chế kiện bảo vật gì. Cho nên lần này, họ gây sức ép với Nghiệp gia chúng ta, yêu cầu bán bảo vật này cho hai nhà bọn chúng. Như vậy cũng tốt. Có con mồi này ở chỗ sáng, kế hoạch chính thức của chúng ta sẽ không bị bọn họ chú ý. Chỉ có điều, vì để ngừa vạn nhất, tất cả các trưởng lão biết kế hoạch gần đây nếu xuất ngoại đều phải đi cùng nhau. Và cũng nên cẩn thận một chút để không gặp phải ám toán nguy hiểm của hai lão quái vật, rồi lại bị mạnh mẽ ép dò xét thần thức thì không xong. Đặc biệt lần này Thất Diệu chân nhân của Thiên Ma tông tới, là người rất am hiểu các loại bí thuật nên cho dù có là tu sĩ cấp Nguyên Anh nhưng không cẩn thận mà gặp phải ám toán của bọn họ, cũng sẽ không thể tự chủ được mà thổ lộ ra hết thảy." Trung niên nhân mặt chữ điền, nét mặt cơ nhục giật giật, ngưng trọng dặn dò nói.
"Thì ra là thế. Điều này cứ tạm yên tâm đã. Nhưng Bình Sơn ấn cũng là chúng ta thiên tân vạn khổ mới luyện chế được. Cứ như vậy tiện nghi cấp cho hai nhà này sao?" Ô quan lão giả vẻ mặt tiếc nuối nói ra.
"Tiện nghi bọn họ? Sao có thể chứ! Nếu chỉ có một nhà tìm tới cửa thì chúng ta có lẽ không gánh nổi áp lực rồi chỉ có thể tự biết mà nhăn mũi thôi. Nhưng hiện tại nếu là hai nhà cùng đến, tự nhiên chúng ta sẽ được đục nước béo cò mà có một con đường sống. Đại ca đã có an bài. Bình Sơn ấn dự tính không thể ở lại trong tay, cũng tuyệt sẽ không dễ dàng như thế rơi vào trong tay hai nhà này." Trung niên nhân có khuôn mặt chữ điền lộ ra một tia trào phúng, cười lạnh nói.
Ô quan lão giả, mỹ phụ nhân trao đổi một anh mắt, trong đầu không khỏi mơ hồ, nhưng cũng thức thời không tiếp tục gạn hỏi.
Vì vậy ba người tiếp tục hàn huyên trong chốc lát, rồi chia tay rời đi, mỗi người tự đi làm việc của mình.
Thời gian một ngày trôi qua, trong nháy mắt đã tới thời điểm đại hội đấu giá được bắt đầu.
Trong lúc này, Âm La tông vẫn cứ tìm kiếm Hàn Lập ở khắp mọi nơi. Nhưng mà địa phương mà bọn họ tìm kiếm chỉ là các khu chợ, khách sạn cùng những địa phương phụ cận với Tấn kinh mà có một ít tu sĩ tụ tập. Còn Hàn Lập một mình ở trong đạo quán tu luyện Tuyết Tinh châu, căn bản không hề xuất ngoại một lần, tự nhiên chúng sẽ không có chút thu hoạch gì.