Hàn Lập ở trong phòng chờ đợi cả một ngày một đêm. Mà tuy đây chỉ là một đạo môn nhưng lão quán chủ của đạo quán này cũng biết một ít chuyện tu tiên, vì vậy cũng mơ hồ đoán được thân phận của Hàn Lập. Cho nên lão lúc này cũng không để người khác quấy rầy Hàn Lập hắn.
Còn Hàn Lập lúc này đang ở trong phòng từ từ mở mắt, khuôn mặt thoáng lộ vẻ thất vọng. Hàn Lập bất đắc dĩ nói nhỏ một câu:
"Tử La Cực Hỏa vẫn không cách nào dung hợp được Hàn khí trong hàn tủy. Xem ra vật này hiện tại cũng chỉ có thể coi như tài liệu để sử dụng. Mình cần phải luyện chế Tuyết Tinh Châu lại một lần nữa vậy."
Hắn nói xong bèn há mồm, ngay lập tức có một tiếng "Phốc" rất nhỏ vang lên và một viên châu trong suốt long lanh từ trong miệng phun ra, trôi nổi ở trước người hắn, cách vài thước bên trên.
Nhìn vật trước mắt, Hàn Lập khoát tay, tiểu bình hàn tủy liền xuất hiện ở trong lòng bàn tay.
Ngón tay vung qua, nắp bình tự động bay lên, tay kia lập tức vỗ nhẹ vào đáy bình, nhất thời một giọt ngân châu từ trong bình bắn ra, lặn vào trong Tuyết Tinh Châu không thấy bóng dáng.
Hàn Lập cũng không nhiều lời, hai tay bắt quyết đồng thời há mồm, một đường hỏa diễm màu xanh từ trong miệng phun ra và trong nháy mắt nó đã bao bọc cả viên cầu lại rồi nhanh chóng bốc cháy.
Bình tĩnh nhìn hỏa diễm đang bao bọc viên châu, Hàn Lập nhắm hai mắt lại. Luyện chế lại hạt châu này cũng không cần tốn nhiều thời gian nên trước khi đại hội đấu giá bắt đầu thì cũng đủ để luyện chế xong Tuyết Tinh Châu.
Nghĩ vậy, hắn dùng thần niệm thao túng một luồng anh hỏabắt đầu từng chút từng chút một cô đọng, luyện lại kiện bảo vật trước mắt.
Trong lúc Hàn Lập luyện pháp bảo, tại một góc phía bắc kinh thành Đại Tấn, có một tòa phủ đệ khí thế hùng vĩ, một người thanh niên gầy gò mặc thanh sam đứng bên trong một tòa thạch đình, hai tay để sau lưng thưởng thức kì hoa dị thảo bên ngoài đình, khuôn mặt lộ vẻ thích thú.
Đột nhiên thần sắc của người này chợt động rồi hắn bỗng nhiên quay lại để lộ ra chân dung của mình. Tướng mạo của hắn không ngờ lại có bảy phần tương tự Hàn Lập, mà điểm khác biệt duy nhất đó là người này có một đôi mắt lạnh như băng không hề có tình cảm.
Cũng tại đây, cách nơi này không xa, trên con đường đi vào hoa viên bỗng có tiếng bước chân truyền đến. Sau đó một lão già đầu đội ô quan, thân khoác cẩm bào xuất hiện ở nơi đó. Lão đưa mắt vừa lúc đối nhãn với đôi mắt sáng lấp lánh của người thanh niên kia. Nhìn đôi mắt mắt ấy khiến lão không khỏi giật mình ớn lạnh, trong lòng cả kinh.
Cũng may quang mang trong mắt người thanh niên đó kịp thu lại khiến mọi thứ lập tức trở lại bình thường. Thanh niên nhàn nhạt nói:
"Ta tưởng là ai. Thì ra là Vân Dật đạo hữu. Đạo hữu đến đây. Là tìm Hàn mỗ sao?".
"Hàn trưởng lão. Mấy ngày gần đây chúng ta sắp đặt thám khắp nơi và tại mấy khu chợ có truyền đến một tin tức. Có lẽ Hàn trưởng lão sẽ cảm thấy hứng thú." Lão già đội ô quan cười khan hai tiếng rồi tiến lên.