"Không có hứng thú! Tại hạ không muốn cùng một người thần bí làm giao dịch, miễn đi."
Thật ngoài dự đoán của tiểu lão đầu, Hàn Lập ngay cả nghe cũng không thèm, một lời lập tức từ chối, trên mặt hắn khônh khỏi lộ vẻ ngạc nhiên, nhưng lập tức lại nghĩ đến điều gì, nếp nhăn trên mặt giản ra, khẽ nở nụ cười.
"Đạo hữu nói lời này quá sớm rồi,tốt nhất là nên nghe qua một chút. Sau khi nghe xong, Lệ huynh quyết định lại cũng không muộn. Nếu không, người bất lợi chính là Lệ huynh." Trong lời nói của lão giả mơ hồ lộ ra một chút ý uy hiếp.
"Bất lợi với ta! Điều này làm cho Lệ mỗ cảm thấy có chút hứng thú, tạm nghe chút vậy." Hai tay Hàn Lập đặt sau lưng, sau khi trong mắt hiện lên một tia trầm ngâm, nói.
"Đạo hữu làm như thế mới là cử chỉ sáng suốt, tiểu lão nhi trước hết cho đạo hữu xem vật này, sau đó mới nói lại chuyện giao dịch." Lão giả cười hắc hắc, vỗ túi linh thú bên hông, bỗng nhiên một đoàn lục quang từ trong túi bay ra, sau khi xoay quanh một cái, rơi trên đỉnh đầu của lão giả, một con linh thú lớn cỡ bằng nắm tay hiện ra.
Linh thú này giống như con sên (chỗ này bản tiếng trung để là ngưu:trâu-tra từ điển cũng vậy nhưng đệ thấy ko hợp lý-đọc đoạn sau mới đoán đại là con sên-huynh nào sửa giúp-Dg) phóng to ra mấy lần, nhưng toàn thân một màu xanh biếc dị thường, chậm rãi lắc lắc cái râu xúc giác dài nhỏ, hoạt động cực kỳ chậm chạp.
" Nhuyễn trùng thú…. Đạo hữu đem con linh thú này ra là có ý gì? Phải chăng muốn con thú này phun độc dịch vào ta ư?" Vừa thấy hình dáng con thú này, sắc mặt Hàn Lập trầm xuống nói.
" Ta dùng con linh thú cấp thấp này đến đối phó đạo hữu, không dối gạt Lệ huynh, con linh thú này của lão phu có chút biến dị nho nhỏ, mà năng lực biến dị vừa vặn đối với một ít ảo thuật thủ thuật che mắt, có năng lực khám phá ra. Mới vừa rồi lúc lệ huynh cùng mấy vị đạo hữu Âm La Tông giằng co, trùng hợp lão phu có đem một tia phân thần gửi vào người con thú này. Đạo Hữu hẳn là biết ý tứ của lão phu a. Cảnh đạo hữu đem ống sáo bằng trúc biến ảo thành trường đao,có thể giấu diếm được người khác nhưng không cách nào giấu diếm được con linh thú này." Lão giã giơ tay bắt lấy con linh thú trên đỉnh đầu, nhẹ nhàng nâng lên đắc ý nói.
" Thì ra là như vậy, thế thì phải làm sao đây, đạo hữu còn có ý khác phải không?" Vừa nghe thấy nhuyễn trùng thú này là linh thú biến dị, còn có khả năng khám phá ảo thuật, trong lòng Hàn Lập bỗng rùng mình nhưng thần sắc trên mặt vẫn không đổi.
"Ha ha, đạo hữu cần gì phải từ chối người ở xa ngàn dặm chứ. Lão phu không có ý tứ gì, chỉ mong đạo hữu đồng ý biếu tặng ta ba bồn kiện bảo vật hoặc là một số lượng đáng kể linh thạch cũng được, ta lập tức đem chuyện vừa mới thấy quên không còn một mảnh, tuyệt không có làm phiền Lệ huynh nữa." Trên mặt tiểu lão đầu rốt cục xuất hiện một tia tham lam, giở ra công phu sư tử ngoạm nói. (chết ku Lập nhà ta rồi-^-^)