Thiên Lan thánh nữ hiển nhiên không muốn vì nhận lầm người mà vô cớ tạo ra một kẻ thù, nên có chút nhượng bộ nói ra những lời này.
"Điều kiện?" Ánh mắt Hàn Lập lạnh lùng chuyển động nhìn người nữ tử này, trên mặt không hề thay đổi, cũng không nhìn ra đang nghĩ gì.
"Nếu đạo hữu bằng lòng, tiểu nữ cũng có thể trực tiếp đưa một khoản linh thạch coi như là xin lỗi cho sự vô tâm vừa rồi." Lâm Ngân Bình khẽ nhếch cằm, bình tĩnh nói ra.
Hắc hắc. linh thạch coi như bỏ qua đi. Hàn Lập cười lạnh vài tiếng, cũng không nói cái gì bỗng nhiên trở tay chụp tới, một tay cầm bao đồ vật ở sau lưng ra trước người.
Cử động này của Hàn Lập làm cho mấy người kẻ đó giật mình, toàn bộ ánh mắt tập trung vào đồ vật trên tay Hàn Lập.
Hàn Lập cũng rất dứt khoát, cầm một góc bao đồ, cánh tay của hắn rung lên.
Nhất thời một tiếng thanh minh (vang rền, rõ ràng – Vịt) vang lên, một thanh trường đao kim quang chói mắt hiện ra trên mặt đất. Đao mặc dù chưa ra khỏi vỏ nhưng trên thân chớp động linh quang chói mắt cùng âm thanh như có linh tính (bảo vật xuất thế bao jờ cũng phát ra âm thanh cả - dg), cho dù ai nhìn qua một lần, đều biết đây là một dị bảo trân quý dị thường.
Trách không được, người này đối với người bên ngoài mạnh mẽ muốn xem bao đồ vật phẫn nộ như thế. Đổi lại là bọn họ bị ép buộc đem bảo vật mà mình yêu mến bày ra trước mặt ngoại nhân, e rằng đều có chút căm tức trong lòng.
Lâm Ngân Bình thấy trường đao, trong đôi mắt đẹp vẫn còn hơi nghi ngờ, có chút không tin tưởng đem thần thức toàn bộ phóng ra, một lần nữa đem thanh trường đao này kiểm tra một hồi lâu, cuối cùng không thể không thừa nhận thanh đao này tất cả đều rất bình thường, không giống như bị thi triển thuật che mắt ( Chướng nhãn pháp).
Cát Thiên Hào và các tu sĩ Âm La Tông thấy trong bao không phải là vật mình nghĩ, sau khi liếc mắt nhìn nhau, đều hiện lên một chút xấu hổ.
Xem ra chuyện này thật đúng là bọn họ đã làm ra một chuyện cực kì ngu ngốc (Nguyên bản là đại Ô Long – Oolong – Uron – tiếng nóng chỉ tên ngốc, giả hươu giả khỉ - Vịt đang chém gió ^^) Cũng may vừa rồi không cùng người này nảy sinh xung đột, nếu không kết thù cùng hắn thật quả là oan uổng.
Ô ích lão đạo cùng với Sửu lậu (xấu xí) hoà thượng nghiêm trang không nói cười một chú nào. Hoàn toàn đặt mình vào thế của kẻ vô can.
"Xem ra thực sự là hiểu lầm đạo hữu. Quả thật là tiểu nữ đã sai. Đạo hữu có yêu cầu gì. Ngân Bình nhất định sẽ lượng sức làm cho đạo hữu hài lòng." Thiên Lan thánh nữ thở dài một hơi. Vẻ thất vọng vừa chợt lóe đã lập tức biến mất. Chắp tay hướng Hàn Lập áy náy nói.
"Những linh thạch này, ta cũng không thiếu. Như vậy đi, ngọc bội bên hông Lâm đ*o hữu cũng rất đặc biệt. Tặng cho ta thì sao?" Ánh mắt Hàn Lập chuyển qua trên người Thiên Lan thánh nữ một lần. Cuối cùng dừng trên cái ngọc bội đang đeo ở cái eo nhỏ nhắn. Nói ra lời hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của mọi người.
"Ngọc bội?" Lâm Ngân Bình hiển nhiên rất là bất ngờ. Kinh ngạc đem một cái ngọc bội hồ điệp màu xanh biếc trong suốt cầm ở tay. Ngước mắt nhìn hai lần. Trong đôi mắt đẹp trong tràn đầy vẻ kinh nghi.