Trụ Nam tướng quân! Nguyên lai là một trong tám vị tướng quân nổi danh nhất của đại Tấn,mọi người đều kính ngưỡng nghe tiếng. Vị nữ tử diễm lệ kia là sư tỷ của Mộng Dung, Hàn Lập khách khí thoáng gật đầu chào. Vị nam tử khí thế bất phàm ngồi bên cạnh không khỏi động dung.
Mặc dù Hàn Lập đối với triều đình đại Tấn hiểu biết rất ít. Nhưng một vài vị quan lớn nổi danh Hàn Lập cũng có nghe nói qua.
Tám đại tướng quân, cơ hồ đại biểu cho triều đình đại Tấn, nắm trong tay hơn phân nửa lực lượng quân sự của đại Tấn. Mỗi một vị đại tướng nắm trong tay đội quân trên trăm vạn, trấn thủ những nơi trọng yếu của đại Tấn.
Hàn Lập mặc dù có nghe nói đến tám đại tướng quân này nhưng cũng không quá quan tâm đến người của thế giới phàm nhân. Mà là Hàn Lập nghe nói ngoài hai ba vị tướng quân xuất thân từ hoàng tộc, thì còn lại đều có liên quan đến vài thế lực tu tiên lớn có liên quan, thậm chí có mấy người được chính các thế lực tu tiên nâng đỡ lên. Cho dù là hoàng tộc đại Tấn cũng không muốn động chạm tới họ. Nói vậy vị Trụ Nam tướng quân này không thuộc hoàng tộc, thì phải cùng một thế lực nào đó có liên quan.
"Nghe Mộng Dung nói tiên sinh cũng là người tu tiên. Tại hạ là phàm nhân, sao dám trước mặt tiên sinh kiêu ngạo" Trung niên cẩm bào nở nụ cười, chắp tay chào Hàn Lập bình thản nói.
Hàn Lập biết lời nói đó chẳng qua là khách khí mà thôi.
Lấy thân phận đối phương, có lẽ cấp bậc Nguyên anh kỳ tu sĩ khó có thể tiếp xúc qua. Nhưng kết đan kì tu sĩ cũng không khó khăn mời chào. Mà trước kia Hàn Lập biểu hiện trước mặt Tào Mộng Dung cấp bậc chỉ là Luyện khí kì cảnh giới. Cẩm bào trung niên đối với một tiểu tu sĩ như Hàn Lập như vậy là quá khách khí rồi, người này thật sự không tầm thường. Bất quá người ngày dẫn đội kỵ binh lên đường, vì sao bên mình không có tu si cao giai đi cùng? Người này lá gan thật không nhỏ.
Trong lòng Hàn Lập nghĩ như vậy, nhưng miệng thì khiêm tốn nói: "Không dám, Vương tướng quân quá khách khí rồi. Uy danh của tướng quân, mặc dù ta là tán tu nhưng vẫn nghe danh từ lâu."
"Hàn đạo hữu, ta nghe nói đạo hữu từng chỉ điểm cho Tào sư muội một thời gian ngắn, nhưng không ngờ chỉ trong mấy năm liền có thể tiến lên hai cấp. Sư phụ ta sau khi biết chuyện, vui mừng thay cho sư muội có cơ duyên tốt như vậy. Còn nói Hàn huynh có nhiều khả năng ẩn dấu tu vi chân chính, nếu là tu sĩ đồng cấp thì không thể có chuyện này xảy ra. Hôm nay, Hàn đạo hữu linh khí trên người toàn bộ biến mất, rõ ràng tinh thông liễm tức thuật. So với lời nói của gia sư không có gì sai." Vương tiểu thư hé miệng cười, rất nhiều thâm ý nói.
"Sự thật có phải như thế không? Hàn huynh, tu vi của người rốt cuộc là...." Tào Mộng Dung cũng từ vui mừng khi gặp lại Hàn Lập tỉnh táo lại. Cẩn thận đánh giá nhìn lại Hàn Lập. Không thể cảm ứng được pháp lực ba động trên thân Hàn Lập, sắc mặt lộ ra vẻ kinh hãi.