Nói đến Bạch Lộ thư viện ở bên ngoài thành Thái Xương, thật ra trong mắt ngoại nhân mà nói thì cũng không có gì quá nổi bất, cấp bậc cũng chỉ là bậc trung trong các thư viện mà thôi. Nếu nói thư viện này có điểm gì đặc biệt, thì chính là thư viện này không phải được dựng lên trong đại thành nào đó, mà lại được tu kiến trên "Ngọc Điền Sơn" nổi danh hiển hách trong quận.
Dãy Ngọc Điền Sơn là linh sơn nổi danh của phủ Thái Xương, với hơn mười ngọn núi lớn nhỏ không đồng nhất, mặc dù không phải là nơi hiểm trở hùng vĩ, nhưng tiết xuân bốn mùa, kỳ hoa dị thảo khắp nơi thì không thiếu. Lại có vài loại linh dược quý hiếm chỉ ở trên núi này mới có thể trồng trọt sinh trưởng. Cho nên đứng hàng thứ nhất trong mười ba linh sơn tại Nươm quận.
Bạch Lộ thư viện được tu kiến tại ngọn Huyễn Vân phong của dãy núi này, từ giữa sườn núi cho đến đỉnh núi, lầu các có từng mảng lớn, diện tích quả thực không nhỏ, đủ có thể dung nạp trên nghìn người.
Nhưng theo lý thuyết mà nói, với tên tuổi lừng lẫy như vậy của núi này, tòa Bạch Lộ thư viện lẳng lặng vô danh kia hoàn toàn không có đủ tư cách để ở trên núi này. Dù sao trên mấy ngọn núi được tu kiến liền nhau, đều là những danh quán đại miếu cũng khá nổi danh, cùng Bạch Lộ thư viện hoàn toàn không cùng cấp bậc.
Nhưng có điểm kì quái chính là, Bạch Lộ thư viện từ hơn nghìn năm trước mới được kiến tạo tại đây, các chùa miếu đạo quán này lại chưa từng có người nào vì thế mà tìm thư viện gây phiền toái gì.
Ngược lại, các tăng nhân cùng đạo sĩ trong các đạo quán và chùa miếu kia, đối với thư sinh của thư viện thỉnh thoảng ra vào, vô luận tuổi tác lớn nhỏ đều vô cùng khách khí, quả thực từng làm cho không ít người cảm thấy kinh ngạc.
Một chỗ quái dị khác của Bạch Lộ thư viện, chính là việc thu nhận đệ tử của thư viện, niên kỷ thân phận xuất thân đều có sự khác biệt, tuổi cũng từ sáu bảy tuổi đến hơn hai mươi tuổi, hoàn toàn khác nhau. Hơn nữa thời gian hàng năm thu nhận đệ tử, cũng không cố định, có khi ba bốn năm mới thu nhận một nhóm, có khi thì bảy tám năm chẳng thấy động tĩnh gì. Nhưng hễ là người đọc sách tiến vào thư viện này, cực kì hiếm thấy có người đi ra khỏi đại môn thư viện, khắp nơi lộ ra một cỗ sắc thái thần bí.
Đương nhiên loại thần bí này, chỉ có một ít cư dân địa phương sống ở dưới chân núi Ngọc Điền Sơn mới để ý. Tục nhân bên ngoài núi hoàn toàn không hay biết những chuyện dị thường này, Bạch Lộ thư viện vẫn cứ vậy yên lặng vô danh ở trong Nươm quận, hiếm có người chú ý tới.
Một ngày này, chân núi Huyễn Vân Phong, đã có hai người chậm rãi lên núi.
Một người là nho sinh trung niên có tướng mạo uy nghiêm, một người là thanh niên thư sinh hơn hai mươi tuổi, da dẻ hơi đen, tướng mạo bình thường, rõ ràng là Hàn Lập một tháng trước mới xuất hiện tại Cam phủ.
"Hàn thế chất, Bạch Lộ thư viện sớm đã chấm dứt thu nhận đệ tử từ hai tháng trước. Bất quá ta nghe Cam lão hữu nói, ngươi trước kia học qua một ít đạo thuật tạp nham, cũng biết sự tồn tại của tu chân giới. Cho nên lão phu mới mang ngươi đến thư viện thử một lần. Về phần thư viện có nhận ngươi hay không, còn phải xem cơ duyên của bản thân ngươi nữa. Lỗ Đại tiên sinh của Bạch Lộ thư viện cùng ta có chút quen biết sâu xa, ta mang ngươi tới gặp mặt trước một phen. nếu hắn cảm thấy không có vấn đề, ngươi ở lại thư viện sẽ không thành vấn đề." Nho sinh trung niên này một bên tay áo rộng phất phơ vừa bước, một bên miệng vẫn bình thản nói.