Hàn Lập tâm niệm như điện, trên mặt lộ ra một tia trầm ngâm.
" Đạo hữu không có cảm giác kì quái sao! Không dối gạt đạo hữu, khỏa châu này mặc dù cũng là Thiên Thi Châu, nhưng không phải của tại hạ luyện chế, mà là năm đó Bổn vương sau khi đắc đạo thăng thiên, đã để lại một khỏa Thi Châu này, cùng tại hạ không hề có quan hệ gì. Tại hạ cùng Thiên Thi Châu có quan hệ trọng đại, vừa hay như thế nào lại mang theo bên mình, còn khỏa kia được cất giấu bên trong mộ thất của Bổn vương." " Hàn Lập mặt lộ vẻ quỷ dị, chủ động đứng lên giải thích. " Thì ra là thế! Nếu như vậy, tại hạ không khách khí mà thu nhận…….Hình như người của ngươi cũng tới rồi, Hàn mỗ trước hết đi trước một bước."" Hàn Lập chợt xuất một tia dị sắc, quay đầu lại đang muốn hỏi gì nữa, nhưng thần sắc vừa động, ngẩng đầu nhìn về phía chân trời xa xa, đột nhiên nói câu cáo từ.
Lão ma ngẩn ra, chưa kịp nói cái gì, thì quanh thân Hàn Lập thanh quang chớp động, chợt hóa thành một đạo thanh hồng phá không rời đi. Lão ma nhìn bóng lưng Hàn Lập rời đi, đứng lên sắc mặt âm trầm bất định, đối với lời nói của Hàn Lập có chút nửa tin nửa ngờ.
Chỉ lát sau, từ hướng cổ mộ truyền đến một trận âm thanh quỷ khóc, tiếp theo là vô biên lục vụ màu xanh cuồn cuộn tràn đến, bên trong thi khí ngập trời. Huyễn vương thấy vậy, nhất thời mừng rỡ trong lòng. Hiện tại chính là thời điểm cuồng sa trở lại, hắn cũng không hề sợ hãi đối phương. Hắn lắc người hóa thành một đạo hôi quang, trực tiếp nghênh đón.
………….
Lúc này, Hàn lập một khắc cũng không dám chần chờ, tận dụng thời gian ít ỏi còn lại, như một tia chớp cấp bách độn đi. Hắn muốn bỏ xa Huyễn Diệp Vương và sớm tìm đến chỗ đám người hoàng bào đại hán đang chờ. Nếu không, pháp lực bị phong tỏa, cùng mấy người kia đối mặt, vậy thì hắn gặp phiền toái lớn. Lấy pháp lực hiện tại của Hàn Lập, tự nhiên không thể tầm thường. Trước khi pháp lực bị phong tỏa, hắn liên tiếp thay đổi mấy phương hướng, cuối cùng sau một hồi cũng độn ra xa ngàn dặm thoát li khỏi sơn mạch. Hàn Lập lúc này mới thở dài một hơi. Sau khi phân biệt phương hướng một chút. Không chút hoang mang, ung dung ngự khí rời xa sơn mạch. Hai ngày sau. Hàn Lập hạ xuống một quả núi nhỏ vắng vẻ hẻo lánh không một bóng người. Theo sau xuất ra vài món pháp khí. Ở chân núi mở ra một cái động phủ đơn giản. Sau đó lập tức dùng một bộ khí cụ bày trận. Che động phủ lại.
Bản thân Hàn Lập thì trực tiếp vào trong mật thất của động phủ. Khoanh chân ngồi xuống. " Ngươi định ở chỗ này tìm hiểu Minh Vương Quyết?"" Dọc đường đi Đại Diễn Thần Quân để mặc Hàn Lập tùy ý hành động, thủy chung không nói một câu. Rốt cuộc nhịn không được hỏi.