" Đạo hữu không cần để ý đến sự uy hiếp của bọn họ, viện binh của bổn vương không lâu sẽ tới ngay. Bổn vương chỉ cần một khoảng thời gian, lúc đó tự nhiên sẽ "gối cao không lo" ". Vị vạn năm thi vương Huyễn Diệp bất chợt nói ra tin tức.
Nhân tố ngoài ý muốn xuất hiện như Hàn Lập, hiển nhiên đã được lão ma coi là cọng rơm cứu mạng. Lúc này Hàn Lập lại khoanh tay trước ngực, mặt lộ vẻ trầm ngâm. Hoàng bào đại hán thấy vậy, trong mắt chợt lóe hung quang, nhưng lại mạnh mẽ kiềm chế lại. Thanh niên tu sĩ đối diện mặc dù chưa thể hiện ra thần thông nào, nhưng chỉ một đạo điện quang đã đánh tan cự xà do lão ma trong ma vân tạo ra, thực sự làm cho hắn không dám quá coi thường đối phương.
Tâm niệm người này vừa chuyển động, cũng bất chấp không thèm giấu diếm những chuẩn bị ban đầu ra nữa, trực tiếp nói ra: " Huyễn Diệp huynh, chẳng lẽ ngươi còn không phát hiện ra, ngoài ta cùng Thiên Phong đạo hữu còn có Ma Phong thất tử cùng Hoàng Trần tam sát sao? Trong lúc ngươi vừa rời khỏi lăng mộ, ta đã gọi bọn họ bố trí một đại trận khác, gắt gao vây khốn lăng mộ của ngươi. Mặc dù với thực lực của bọn họ khả năng tấn công lăng mộ là không lớn, nhưng tạm thời trì hoãn một ngày nửa buổi, tuyệt đối không thành vấn đề. Càng huống chi. hắc hắc! ". Vừa nói, hoàng bào đại hán vừa nở một nụ cười lạnh.
" Càng huống chi cái gì? ". Trong lòng Huyễn vương bỗng nhiên đại trầm, hai mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào đại hán, hai tay nắm chặt lại thành quyền.
" Càng huống chi hiện tại đã là gần buổi trưa, cũng là lúc âm khí từ địa mạch phát ra suy yếu nhất. Thiên thi đại pháp của Huyễn huynh sợ rằng uy lực sẽ đại giảm đi ". Cuồng Sa thượng nhân ngẩng đầu nhìn trời, khóe miệng hiện ra một nụ cười quỷ dị hàm ý nhạo báng.
Huyễn vương nghe thấy thế sắc mặt trở nên xanh mét, nhưng mơ hồ lại ẩn hiện một tầng hắc khí.
" Tốt! Rất tốt! Không thể tưởng tượng được ngươi đối với thiên thi đại pháp của bổn vương lại nghiên cứu kỹ đến thế, ngay cả chuyện về địa mạch âm khí cũng biết rõ ràng rành mạch. Bất quá ngươi nói nhiều như vậy cũng chỉ là vẻ bề ngoài thôi, chỗ độc đáo của thiên thi đại pháp, bổn vương sẽ cho các ngươi chứng kiến tận mắt vào hôm nay ". Huyễn Diệp vương đột nhiên ngẩng mặt lên trời cười rộ, hung tợn nói.
Viện binh không có hy vọng, trong lòng hắn ngoại trừ kinh sợ ra, tự nhiên không thể bó tay chịu chết được. Đồng thời nếu không chủ động biểu hiện ra một chút thực lực, sẽ càng không thể đả động đến Hàn Lập đang đứng một bên. Huyễn Diệp vương ngay lập tức há mồm. Một đoàn máu đen phun ra ngoài cơ thể, đón gió biến thành một cái ký hiệu màu đen lớn cỡ nắm tay, chợt lóe cái đã bắn ngược về trên trán Huyễn vương, biểu hiện rất là dị thường.
Đón lấy yêu dị hắc mang do ký hiệu này phóng ra, trên người lão ma quay cuồng một đoàn thi khí màu xám trắng lạnh lẽo, đồng thời trong miệng phát ra một tiếng hô tựa như dã thú. Hoàng bào đại hán vừa thấy cảnh này, mặc dù không biết Huyễn Diệp vương định thi triển ra thần thông gì nhưng tự nhiên sẽ không thể để cho đối phương hoàn thành dễ dàng như vậy, lập tức không suy nghĩ thêm mà hét lớn một tiếng: