" Bất hảo! ". Hàn Lập thầm kêu lên một tiếng, trong lòng không khỏi cảm thấy buồn bực.
Vốn định từ xa né tránh thị phi, nhưng hôm nay phiền toái hết lần này tới lần khác lại tìm đến cửa. Phía sau ba người khí thế đều không phải loại tầm thường, rõ ràng đều là Nguyên anh kỳ tu sĩ. Bất quá đoàn hôi khí phía trước trạng thái khi mạnh khi yếu, bộ dáng tựa hồ đã bị trọng thương, xem ra chỉ là một tên xui xẻo nào đó bị truy sát mà thôi.
Mắt thấy thực sự không còn cách nào tránh khỏi ba người phía sau, trong lòng Hàn Lập lập tức quyết định, thúy sắc thân hình nhoáng lên, ngự khí hướng một bên nhường đường. Nếu ba người này đang vội vàng truy đuổi, có thể coi như không thấy một Trúc cơ kỳ tu sĩ nhỏ nhoi như hắn mà trực tiếp bay vút qua. Nhưng khi Hàn Lập vừa mới bay chệch đi khoảng hơn mười trượng thì đột ngột dừng độn quang lại, vẻ mặt kinh nghi nhìn sang hai bên.
Lúc này, đoàn hôi khí dẫn đầu rít gào vừa lướt qua Hàn Lập. Một người đầu đội cao quan, sắc mặt không chút huyết sắc ở trong đoàn hôi khí lạnh lùng liếc nhìn Hàn Lập một cái, trong ánh mắt hiện lên một tia dị sắc nhưng chỉ trong nháy mắt đã bắn về phía trước hơn mười trượng. Nhưng đúng lúc này, đột nhiên từ bốn phía đằng xa bỗng truyền đến một loạt tiếng động rung chuyển núi non, tiếp đó là một hoàng sắc hồ lô to cỡ trượng bỗng nhiên xuất hiện tại phía trước trăm trượng. Một luồng hoàng phong sa ( bão cát) cuồng dũng phun ra, vừa lúc thổi về phía đối diện là đoàn hôi khí.
" Lạc hồn sa! ". Người trong đoàn hôi khí vừa thấy loại phong sa này thất kinh thốt lên, vội vàng quặt sang một bên để tránh né đợt phong sa.
" Ha ha! Huyễn huynh hiện tại muốn đi sợ rằng đã trễ rồi ". Theo tiếng cuồng tiếu là sự xuất hiện của một hoàng bào đại hán với hàm râu rậm rạp phía trên hồ lô. Tiếp đó hai tay hắn xuất một đạo pháp quyết, nhất thời từ bốn phương tám hướng vang lên tiếng nổ liên tiếp kèm theo xuất hiện cuồn cuộn không ngừng thâm hoàng sắc sa vụ ( cát bụi màu vàng sẫm), tựa như sa mạc che hết cả một khoảng trời, bên trong thỉnh thoảng lại có ánh chớp ánh lên lập lòe.
Tu sĩ trong đoàn hôi khí cả kinh, vội vàng nhìn xuống phía dưới, chỉ thấy đồng dạng một dải hoàng sa ( cát vàng) trải dài tới vài dặm, bao phủ tất cả mọi vật ở bên trong. Trong trạng thái giấu đi thi khí, Huyễn Diệp vương với sắc mặt bi thương dừng độn quang lại, dùng ánh mắt ác độc gắt gao nhìm chằm chằm vào hoàng bào đại hán bên trên hồ lô. Phía sau bạch sắc cụ phong ( cơn lốc màu trắng) cùng hắc sắc ma vân ( tảng mây đen) cũng như lưu tinh cản nguyệt chạy đến ngay sau Huyễn vương, không chút khách khí tách ra một trái một phải, đem hắn kẹp lại chính giữa.
" Huyễn huynh lúc trước đã trúng một chí dương xích của Thái Dương môn Tống đại tiên sinh, khi chưa đại thành thiên thi pháp thể hơn phân nửa sẽ bị trọng thương, hiện tại lại bị ba người chúng ta vây quanh ở nơi này. Ngươi cần gì phải chống lại đến cùng. Chỉ cần ngươi ngoan ngoãn phun ra thi châu rồi để chúng ta hạ cấm chế trên người, như thế cũng có thể lưu lại cái mạng của ngươi. Dù sao Huyễn huynh kết giao cùng chúng ta kết giao đã nhiều năm, cứ như vậy nhìn ngươi hồn phi phách tán, Hoàng mỗ cũng có chút không đành lòng ". Tên hoàng bào đại hán kia không nóng không lạnh lên tiếng.